Hạ An Nhiên nằm trên giường, trằn trọc.
Cô chỉ muốn đợi Lăng Mộ trở về phòng, thăm dò thử, tình hình của anh ấy bây giờ thế nào!
Nhưng đợi mãi, đợi đến khi cô ngủ say, Lăng Mặc vẫn chưa lên phòng.
Rạng sáng, Lăng Mặc trở về phòng
Hôm nay, tâm trạng của anh ấy không tốt và mất kiểm soát nên anh ấy cư xử rất thổ lỗ với con mèo hoang nhỏ.
Tuy rằng có thể lấy cớ “ tìm kiếm sự kích thích” làm lí do thoái thác.
Nhưng luôn luôn sử dụng lí do thoái thác, con mèo hoang nhỏ cũng sẽ nghi ngờ.
Đi đến bên giường, nhìn con mèo hoang nhỏ đã ngủ say, nằm nghiêng.
Sau đó, anh ấy mới nhận ra rằng có rất nhiều vết đỏ trên cánh tay và xương đòn của con mèo hoang nhỏ....
Lăng Mặc cau mày và nhẹ nhàng đưa tay chạm vào nó.
Hạ An Nhiên đang ngủ say đột nhiên nhíu mày, rõ ràng là rất đau.
Lăng Mặc cẩn thận hơn, như thể anh đang đối xử với bảo bối, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
Củi đầu hôn lên nơi vết đỏ trên cổ, trầm giọng tự trách: "Lần sau tôi sẽ nhẹ tay hơn."
Hạ An Nhiên, sáng sớm thức dậy, nhưng thấy bên cạnh người trống rỗng.
Cô đột nhiên ngồi bật dậy, buột miệng nói: "Đồ đàn ông chó đêm qua không về phòng!"
Cô vô tình chạm vào bên cạnh, thấy vẫn còn hơi ấm thì thở phào nhẹ nhõm.
Lăng Mặc đã trở về phòng ngủ, nhưng về muộn, và dậy sớm.
Nhưng mà, Hạ An Nhiên lại nhíu mày thật sâu, "Không đúng, sao lại có cảm giác anh ấy đang né tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bat-dac-di-cua-lang-thieu/815834/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.