Vẻ mặt Lăng Mặc trầm xuống, giọng nói lạnh lùng, "Nghĩ gì vậy?"
Thời gian gần đây con mèo hoang nhỏ bé đã bị anh khóa chặt bên người, làm sao có thời gian để cho cô ấy cắm sừng anh?
Người đàn ông của cô chỉ có thể là anh!
Phó Tân cảm thấy ớn lạnh từ điện thoại truyền sang mình, và họ vài lẫn với lương tâm cắn rứt, "Tôi cũng chỉ là nghi ngờ hợp lý... Tuy nhiên, trước hết, khả năng mang thai nên được loại trừ."
Khóe miệng Lăng Mặc chua xót.
Ngay từ đầu, khi nhìn thấy con mèo hoang nhỏ nôn mửa, anh ấy thậm chí còn không nghi ngờ điều đó một chút nào.
Bởi vì không có khả năng!
Thân thể của anh vốn là không thể có con nối dõi, làm sao mèo hoang nhỏ có thể mang thai được?
Và Phó Tân vẫn tiếp tục nói, "Chị dâu có thể có vấn đề về đường tiêu hóa, đây là một vấn đề nhỏ, tôi cũng không cần qua đó để khám. Khi đó, tôi sẽ kê một đợn thuốc, bảo Tôn quản gia rang thuốc cho chị dấu điều trị, sẽ ổn thôi”.
Lăng Mặc có thái độ cứng rắn, "Anh tự mình tới."
Phó Tân gào khóc thảm thiết, "Ông chủ, tôi đang nghiên cứu công thức cho công ty mới của anh. Tôi là một con chó bận rộn, tôi làm gì còn thời gian!"
Bởi vì phải chuẩn bị thành lập công ty dược mới.
Bác sĩ thiên tài nhỏ Phó Tần này, bị Thu Tử Châu lỗi kéo đi làm những việc lớn lao, gần đây, anh ta thực sự bận rộn.
Phó Tân càng lúc càng phàn nàn, "Sư phụ của tôi có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bat-dac-di-cua-lang-thieu/815831/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.