Nhiều bạn học cùng lớp sững sờ.
Hạ An Nhiên lúc còn học chung với bọn họ, khoảng thời gian đó cũng rất làm mưa làm gió
Thành tích luôn đứng nhất, vẻ bề ngoài cũng rất tốt.
Chị là Hạ An Nhiên đã bỏ học trước khi kết thúc năm cuối cấp, và từ đó bọn họ chưa gặp lại cô ấy.
Một người phụ nữ ăn mặc rất xinh đẹp đứng cạnh Liễu Giai Giai, chế nhạo: "Một học sinh bỏ học không tốt nghiệp cấp ba, chắc bấy giờ sống rất thê thảm phải không?"
Người phụ nữ quyến rũ này là chó săn của Liễu Giai
Gãi thời trung học.
Liễu Giai Giai thở dài và nói, Ngay cả bằng tốt nghiệp cấp 3 còn không có, không chừng bây giờ chỉ có thể làm một số việc vặt. Chao ôi, thật sự rất đáng thương.
Lô Lị: "Cô quá mềm lòng, cô ta khi đó đối với cô làm nhiều chuyện vô lý như vậy, mà cô còn nói thay cô ta."
Liễu Giai Giai nhìn lại những chuyện cũ mà không đành lòng, “ Tất cả đều là chuyện của quá khứ, tối cũng không quan tâm nữa. "
Lô Lị cười nịnh hót, "Đúng vậy, hiện tại 2 người đã khác nhau một trời một vực, tại sao phải bận tâm đến cô ta?".
Cố ý hỏi tiếp: "Nghe nói Viện nghiên cứu của đại học
Lô Hải bị Long Đắng lợi dụng, có đúng hay không?"
Liễu Giai Giai buồn bực, "Thật ra, trước đây tôi cũng không dám nói rằng một trong những dự án của tôi cũng bị Long Đằng chiếm đoạt. Chao ôi, ai khiến tôi trở thành một con người mới"
Đám người Lô Lị nghe xong, đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bat-dac-di-cua-lang-thieu/815819/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.