Hạ An Nhiên nghe được, hỏi lại một cách kinh ngạc, “Đồ của cô?” Hạ Văn Huyền làm bộ, mở miệng nói giống như đang ban ơn.
Trước đây tội từng xem qua dự án của tiền bối Cát Mĩ Lộ, khá giống với một dự án nghiên cứu của tôi, chỉ là bên trong thiếu chất xúc tác......Chỉ có điều, tôi muốn nói cho tiền bối Cát Mĩ Lệ biết phát hiện của tôi nhưng cô ấy nói với tôi dự án đó bây giờ là do Đoạn Thư phụ trách.”
Sau đó bày ra dáng vẻ hiểu biết lẽ phải. “ Nếu như đã đến viện nghiên cứu thì tôi sẽ coi viện nghiên cứu như là ngôi nhà của mình, liền muốn đem phát hiện của mình nói cho Đoạn Thư biết để anh ấy không làm mất nhiều thời gian nữa, nhưng lúc tôi đến phòng nghiên cứu tìm Đoạn Thư lại không gặp được anh ấy, chỉ thấy người phụ nữ này ở đó, sau đó liền nói cho cô ta biết tên của 3 loại chất xúc tác này để cô ta chuyển lời lại cho Đoạn Thử.”
Sau khi Hạ Văn Huyện nói xong, vẻ mặt vô cùng buồn bã nhìn Mao Minh Lễ.
Nhưng tôi vừa nãy đứng ở cửa phòng làm việc lại nghe thầy người phụ nữ vô liêm sỉ này lại nói là do cô ta phát hiện, loại người này thật là quá đáng ghét rồi.”
Sau khi Hạ Văn Huyên nói xong, Cát Trì liền lớn tiếng chỉ trích Hạ An Nhiên, “ Hóa ra là cô chiếm đoạt đỗ của Hạ tiểu thư! Thật quá bỉ ổi!”
Cát Mĩ Lộ không ngu, khi nhìn thấy tình huống này cũng tự nhiên thuận theo bày tỏ thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bat-dac-di-cua-lang-thieu/815796/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.