Cát Trì vốn cho rằng Hạ An Nhiên chẳng qua chỉ là một người con gái yếu đuối chưa trải qua sóng gió.
Anh ta nói với cô những mặt lợi hại thì người con gái này có lẽ sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh ta.
Đến lúc đó sẽ chủ động rời đi, mà anh ta còn có thể tranh thủ nếm thử tư vị cực phẩm này.
Nhưng không ngờ rằng đối phương không nể mặt như vậy.
Thậm trí nhìn một cái đã thấy rõ tính toán của anh ta, vạch trần không chút khách sáo, trực tiếp tháo bộ mặt của anh ta xuống.
Người phụ nữ này thật đáng ghét!
Nhất định phải đuổi người phụ nữ này ra khỏi viện nghiên cứu, đế cô ta ném thử cái gì gọi là “đòn hiểm của xã hội”, đến lúc đó khiến cô ta chỉ có thể quỳ xuống cầu xin anh ta!
Ánh mắt Cát Trì nhạm hiểm, dứt khoát đi tìm phó viện trưởng Mao Minh Lễ.
Anh ta chỉ là một nhân viên nghiên cứu bình thường không có cách gì hay đế đuôi Hạ An Nhiên đi,nhưng Mao Minh Lễ thần là phó viện trưởng, nhất định có một số cách.
Nhưng lúc đến chỗ Mao Minh Lễ lại phát hiện ra đối phương đang họp.
Cát Trì liền đi đến phòng làm việc của phó viện trưởng trước, đợi đối phương.
Ngồi một lúc trong phòng làm việc cảm thấy có chút vỗ vị/buồn chán, nhịn không được đi đến trước bàn làm việc của Mao Minh Lễ, ngồi xuống vị trí “ Phó viện trưởng”.
Cát Trì thoải mái ngồi ngửa ra, tự mình lẩm bẩm, Vẫn là vị trí phó viện trưởng ngồi êm.”
Lúc này, ánh mắt rơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bat-dac-di-cua-lang-thieu/815791/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.