Hạ An Nhiện đang ngậm cái gì đó trong miệng ngày thơ quay đầu lại
Nhìn thấy sắc mặt Lăng Mặc không tốt, cô bối rối chớp chớp mắt, vô thức nhai “ răng rắc” “ rang rắc” vài cái, nhét dưa chuột muối chua vào miệng.
Lăng Mặc vốn nghĩ rằng con mèo hoang nhỏ đang ăn vụng thứ gì đó.
Không ngờ đó là dưa chuột muối
Hơn nữa, trong khi con mèo nhỏ không thích mùi vị của dưa chuột muối, bây giờ đang ăn dưa chuột muối?
Cô ấy thật tham ăn làm sao!
Chỉ là... Nhìn thấy hình ảnh con mèo hoang nhỏ đang gặm dưa chuột một cách khổ sở, Lăng Mặc vốn còn đang kích động lại cảm thấy đau lòng không thể giải thích được.
Thực sự là con mèo hoang nhỏ chưa từng được ăn những đồ ăn ngon.
Lăng Mặc vẻ mặt chán ghét, "Loại này không có chất dinh dưỡng." Hướng tới đầu bếp, anh ấy ra lệnh, "Bữa tối hãy chuẩn bị nhiều món ăn bổ dưỡng và ngon miệng hơn."
Mèo hoạng nhỏ hơi bối rối khi thấy người bệnh mất trí đối xử tốt với mình mà không có lý do.
Nếu có chuyện gì bất thường thì phải có quỷ!
Hạ An Nhiên nghiêm túc lắc đầu, "Không cần!"
Chỉ vào dưa chuột muỗi mà cô nói mùi vị không ngon lắm, "Tôi muốn món ăn kèm này, món khác thì sao cũng được.” Cô cảm thấy buổi tối được ăn vài bát cơm với dưa chuột muỗi chua thì rất thỏa mãn.
Sau khi nuốt nước bọt, Hạ An Nhiên cười với Lăng
Mặc, "Vì anh đã về, chúng ta chuẩn bị ăn cơm đi!"
Bê đĩa dưa chuột muối, chạy đến nhà ăn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bat-dac-di-cua-lang-thieu/815784/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.