Trần Thanh Thanh tỉnh dậy trời đã tối hẳn, cô nâng đôi mắt mệt mõi nhìn quanh tìm kiếm, quả nhiên Âu Thiên Dương đã rời đi. Cô rướn người ngồi dậy, trên người không một mảnh vãi che thân, quần áo vươn vãi trên sàn.Cảm giác cả thân thể đau ê ẫm Thanh Thanh co người lại ôn gối. Anh xem cô như một con điếm,một cái mái đẻ vung tiền ra để mua một đứa con. Sao anh có thể sĩ nhục cô đến mức này chứ! Cô yêu anh biết nhường nào chẳng lẽ anh không hiểu sao?
Cô thu dọn quần áo bước vào nhà tắm, cô ngâm mình trong bồn nước rất lâu.Chợt cô nhớ đến lời Thiên Dương nói chính mẹ cô đã xác nhận với anh chuyện cô sinh con. Cô lại nhớ ra dường như cô đã mất đi một khoảng kí ức, sau khi mẹ cô mang cô gán nợ cho bọn xã hội đen kia thì chuyện gì đã sảy ra? Làm sao cô thoát khỏi bọn người đó để du học ở nước ngoài?Ai nói cho cô biết hơn năm năm trước chuyện gì đã sảy ra với cô không?
Đứng nhìn chính mình trước gương, nhìn từng vết hoan ái đỏ chót hằn trên cơ thể, Thanh Thanh chỉ cảm thấy chua xót cho chính mình. Những tưởng sẽ được hạnh phúc bên người mình yêu, nhưng trái ngọt chưa nếm được bao nhiêu đã phải ngậm lấy trái đắng rồi.Cô chọn một chiếc áo cổ cao để có thể cho đi những dấu vết ô nhục kia.
Chuông cửa vang lên, Thanh Thanh chỉnh trang lại quần áo rồi bước ra mở cửa. Phó An Tâm và Dạ Thần bước vào. Nhìn thấy cô ăn mặt kín
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bac-si-kho-chieu/423647/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.