" Em cũng rất nhớ anh, nhớ cả Lạc Lạc nữa. Đã mấy ngày rồi em không đến thăm thằng bé, chắc Lạc Lạc buồn em lắm."
"Mấy ngày rồi em cũng không đến thăm ba nó, anh không đến có phải em định bỏ mặt anh không?"
" Em làm sao dám bỏ mặt chủ tịch Âu chứ, chẳng phải bây giờ đã gặp rồi sao?"
" Đây là anh đi tìm em chứ em đâu có đến tìm anh. Anh dỗi thật đấy."
" Thôi được rồi, vậy bây giờ em phải làm thế nào để chuộc lỗi với chủ tịch Âu đây?"
" Em đi cùng anh đến một nơi nhé?"
" Nhưng mà đi đâu, chúng ta còn chưa ăn cơm với ba em nữa."
" Ăn xong chúng ta đi. Lên thôi, chắc bác trai đang trông đấy."
" Ừm."
Dùng xong bữa cơm, Âu Thiên Dương xin phép đưa Thanh Thanh đi. Trần Thanh Trung biết hai người họ đang quen nhau, ông không vui mà lại có chút buồn. Con gái ông thân phận thấp hèn còn Âu Thiên Dương lại là một tổng tài cao quý, liệu Âu gia có chấp nhận cúi xuống mà làm thông gia với một gia đình không có chút địa vị xã hội như ông không? Nếu không thì con gái ông phải làm sao đây? Ông không muốn nó đau khổ thêm nữa, thời gian qua sống cùng ông nó đã chịu quá nhiều cực khổ rồi. Nếu giờ ông trời còn bắt nó khổ vì chữ tình thì thật là bất công với nó rồi.
Lữ Hồng từ bên ngoài trở về, vừa qua cửa đã oan oan.
" Trời nóng chết tôi rồi, này rót cho tôi cóc nước đi."
" Bà đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bac-si-kho-chieu/423638/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.