Bệnh viện X, Thanh Thanh mỗi ngày sau giờ làm đều đến nói chuyện cùng Thiên Dương. Anh vẩn thế, vẩn nằm im nghe cô nói mà không một câu trả lời. Đã hơn một tháng trôi qua anh vẩn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Thanh Thanh kể cho anh nghe mọi chuyện trên đời, những việc sảy ra xung quanh, về Lạc Lạc và bé con trong bụng cô đang ngày một lớn. Cô tự nói tự cười rồi cũng tự khóc.
" Anh biết không, Trịnh Kỳ anh em tốt của anh trong lạnh lùng khó gần là thế, vậy mà khi lọt hố tình yêu cũng lãng mạn chẳng kém gì ai. Hôm trước anh ấy còn tỏ tình với Tiểu Nhã trước cổng bệnh viện khiến bao người phải ngưỡng mộ đấy....
Ai cũng viên mãng hạnh phúc cả rồi, sao anh còn không chịu tỉnh lại? Hay anh đang hờn giận em hoặc anh không cần em nữa rồi?
Em còn đang đợi anh tỉnh lại để hỏi anh, rốt cuộc anh có còn muốn cưới em nữa hay không? Hôn ước này trước đây anh không đồng ý, vậy bây giờ anh có muốn suy nghĩ lại hay không? Sao anh không chịu mở mắt nhìn em cho em câu trả lời chứ... hức hức...
Nếu anh còn không chịu tỉnh lại, em sẽ bỏ mặt anh mà lấy người khác đấy! Em làm thật đấy... hu hu hu..."
Tần Phong đứng bên ngoài cửa nhìn vào bên trong, mỗi ngày hắn đều thấy cô khóc vì người đàn ông kia. Sao cô lại nặng lòng với anh ta như vậy chứ, hắn tự hỏi hắn có điểm nào không bằng Thiên Dương? Hắn cũng là một bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bac-si-kho-chieu/2794947/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.