“Bố giao con gái bố lại cho con. Mong con hãy yêu thương, bảo vệ và chăm sóc Thanh Nhã hộ bố mẹ. Con bé là đứa con gái bố mẹ vô cùng yêu thương và cưng chiều. Nếu một ngày nào đó con không còn yêu côn bé nữa thì cũng đừng phản bội nó, hãy gọi cho bố để bố đón con bé về. Đừng để con bé khóc hay làm gì tổn thương đến con bé. Bởi vì người hôn con bé đầu tiên là bố chứ không phải con, người bế con bé đầu tiên là bố cũng không phải con. Người đầu tiên năm tay con bé cũng là bố cũng không phải con. Thế nên nếu một ngày con hết yêu con bé thì hãy nói với bố đừng nói với Thanh Nhã con nhé.” Lúc này khoé mi cô thật sự nước mắt đã muốn rơi ra ngoài.
Bố trước kia ít nói là vậy nhưng trong tim bố luôn luôn có hình bóng của gia đình. Hình bóng của người vợ hiền dịu, đảm đang. Hình bóng hai đứa con ngoan ngoãn, giỏi giang và xinh đẹp. Bố không nói những lời ngọt ngào, sến súa để thể hiện tình yêu. Bố sự dụng những hành động chân thành, quan tâm để thể hiện tình cảm tới ba mẹ con.
Hôm nay cô có lẽ cô là người con gái hạnh phúc nhất trần gian. Được bố dắt tay vào lễ đường trong ngày trọng đại. Được nghe những lời tâm sự từ trong lòng bố từ lâu đến nay.
Sau những lời dặn dò tràn đầy cảm của bố với con rể thì ông bùi ngùi quay về chỗ ngồi cũng với vợ và con trai. Nhớ lời của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ba-dao-cua-truong-tong/3437008/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.