“Sao anh lại lừa tôi?” Khuôn mặt nhỏ của Nam Khuê phồng lên, vô cùng tức giận hỏi.
Hoắc Ti Yến thấy vậy thì rất hiểu chuyện mà rời đi trước.
“Em ngồi xuống trước đã.” Lục Kiến Thành nói.
So với Nam Khuê đang tức giận, anh lại vô cùng bình tĩnh, giống như tất cả mọi thứ đều không đáng để nhắc đến vậy.
Nhưng anh càng bình tĩnh thì Nam Khuê lại càng cảm thấy tức giận.
“Tôi không ngồi.”
Nam Khuê lắc đầu từ chối, tiếp tục truy hỏi: “Tôi muốn biết vì sao anh lại muốn lừa tôi.”
Cô hỏi xong, Lục Kiến Thành nâng mắt lên, đôi mắt đen như mực nhìn cô.
Một giây sau, anh nói nhỏ đáp án: “Sợ.”
Một chữ.
Chỉ có một chữ.
Nhưng một chữ này lại khiến Nam Khuê ngây người.
“Sao anh lại sợ? Anh sợ cái gì?” Nam Khuê không thể tin được mà hỏi.
Lục Kiến Thành đột nhiên đứng dậy, anh đưa tay nắm lấy tay Nam Khuê, kéo cô đến một chỗ tương đối kín đáo trong khách sạn.
Lục Kiến Thành thở hắt ra một hơi, hai tay giữ bả vai gầy yếu của cô, ánh mắt chăm chú nhìn cô: “Vì anh sợ sau khi em biết sự thật sẽ xa lánh anh.”
Nam Khuê đẩy anh ra: “Vậy anh cũng không nên lừa tôi, anh như vậy sẽ chỉ làm tôi càng thêm xa lánh anh thôi.”
“Anh có biết rằng tôi thật sự nghĩ bản thân mình mượn rượu phát điên, tùy tiện kéo một người xa lạ để qua đêm không, anh có biết tôi sợ đến mức nào không?”
“Tôi thậm chí còn nghĩ, may mà…”
Nói đến đây, Nam Khuê ý thức được gì đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-an-hon-cua-luc-thieu/443516/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.