Nguyễn Đồng ở bên kia biết mình không thể giải thích được, cuối cùng chỉ có thể cúi người xin lỗi: “Tổng giám đốc Lục, thật xin lỗi, là tôi nói dối.”
Hoắc Ti Yến không để ý đến chị ấy, ôm Lâm Niệm Sơ đi vào thang máy.
Chỉ còn mình Nguyễn Đồng lúng túng đứng ở cửa khách sạn.
Lúc này Tiểu Đào áy náy chạy tới, cẩn thận hỏi: “Chị Đồng, làm sao bây giờ? Chị Niệm Niệm như vậy, kiểu gì tổng giám đốc Hoắc cũng sẽ nổi giận sao?”
“Có nổi giận với Niệm Niệm hay không thì không biết, nhưng đã tức giận với chúng ta rồi.” Nguyễn Đồng nói.
Nói xong chị ấy gãi đầu một cái: “Chúng ta không quan trọng, quan trọng không liên lụy đến Niệm Niệm là được rồi.”
“Tổng giám đốc Hoắc yêu chị Niệm Niệm như vậy, chắc sẽ không đâu.”
Nguyễn Đồng thở dài, chị ấy đã thấy quá nhiều những mối tình trong giới giải trí.
Thật thật giả giả, giả giả thật thật, ai có thể nói rõ chứ?
Thứ chị ấy muốn rất đơn giản, chỉ hi vọng Niệm Niệm không bị tổn thương.
Lục Kiến Thành không kịp lấy hành lí của Nam Khuê, anh trực tiếp ôm cô về phòng của mình.
Thấy cô say đến không biết trời đất trăng sao, Lục Kiến Thành trực tiếp bế cô lên giường.
Anh vừa định đưa tay giúp cô cởi quần áo để đến phòng tắm tắm rửa thì đột nhiên dừng lại, trong đầu anh lập tức xuất hiện sự thật: Hiện tại bọn họ đã không còn bất kì quan hệ nữa rồi.
Bọn họ đã không còn là vợ chồng, sao anh có thể giúp cô tắm rửa nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-an-hon-cua-luc-thieu/443512/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.