“Niệm Niệm, tớ rất vui, cậu không biết tớ vui đến thế nào đâu, vì giờ phút này mà thậm chí tớ còn cảm thấy cả đời này thật đáng giá.”
Khi đó cô ngây thơ, vui vẻ, cười giống như đồ ngốc vậy.
Mà hiện tại cuộc hôn nhân này chỉ kéo dài hai năm ngắn ngủi, cuối cùng đã thất bại.
Nhạc hết người đi, sao có thể không đau được?
Nhất là Khuê Khuê, cô yêu sâu đậm như vậy.
Nếu không phải mình đầy thương tích, nếu không phải đã vô cùng tuyệt vọng thì sao cô lại rời đi chứ?
Giờ phút này, đột nhiên Lâm Niệm Sơ cảm giác được những cảnh phim mình đóng hàng ngày đều là phí công, vì cô ấy không thể tìm được một lời nào để an ủi Nam Khuê.
Cô ấy thật ngốc, Khuê Khuê có thể an ủi cô ấy vui vẻ, tại sao cô ấy lại không nói được những lời như vậy chứ?
Cuối cùng, Lâm Niệm Sơ chỉ có thể nâng tay lên gắp hết những món Nam Khuê thích vào bát của cô, vừa gắp vừa nói: “Ăn nhiều vào.”
Nam Khuê cười: “Niệm Niệm, cậu không cần như vậy, cậu có thể bên cạnh tớ là tớ vui rồi.”
Lâm Niệm Sơ không nhịn được nữa, hai mắt ngấn lệ.
Cô ấy lập tức đi đến bên cạnh Nam Khuê, ôm lấy cô thật chặt: “Thật xin lỗi, Khuê Khuê, sao tớ lại có thể ngu ngốc như vậy chứ? Một chút cũng không giống cậu.”
Nam Khuê cười nói: “Đó là đương nhiên rồi, ông trời rất công bằng, không thể cho cậu hết cả sắc đẹp và tài năng được, nếu mình không có chút ưu điểm nào thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-an-hon-cua-luc-thieu/443509/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.