Có lẽ không ngờ được điều này nên cả hai đều sững sờ.
Hơi thở, nóng dần lên.
Khuôn mặt của Nam khuê đỏ bừng, như thể bị nấu chín.
Cô thừa nhận rằng cô vẫn còn yêu anh.
Đặc biệt là vào một đêm tĩnh lặng như vậy, khi hai người ở bên nhau và ở gần nhau như vậy, trái tim cô không thể không nhảy lên.
Thậm chí điên cuồng, bang bang bang nhảy không ngừng.
Không chỉ Nam Khuê, ngay cả mặt Lục Kiến Thành cũng đỏ lên, vì chịu đựng.
Gần như vậy.
Hôn?
Hay là không hôn?
Thực tế trong lòng anh đang có một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Nếu hôn, anh giống như mạnh mẽ cưỡng ép, vốn không có sự cho phép của cô, cô tất nhiên sẽ cảm thấy khó chịu và không vui.
Nếu anh không hôn, đây có thể là cơ hội cuối cùng của anh.
Hơn nữa, anh đã không khống chế được bản thân.
Cuối cùng, bản năng của cơ thể đã chiến thắng lý trí, khoảnh khắc đôi môi áp xuống, trong đầu Lục Kiến Thành chỉ có một suy nghĩ: Bỏ qua mọi lý do, bây giờ anh chỉ muốn hôn rồi nói sau.
Bởi vì, anh thật sự rất muốn hôn cô.
Nhưng mà, ngay lúc đôi môi của anh vừa muốn hôn, Nam Khuê chợt nghiêng đầu.
Môi anh chỉ nhẹ nhàng lướt qua gò má Nam Khuê, cuối cùng rơi xuống hư không.
Siết chặt hai tay, Nam Khuê lạnh nhạt nói: “Lục Kiến Thành, xin hãy tự trọng!”
“Chúng ta sắp ly hôn rồi, anh không nên đối xử với tôi như vậy.”
Dừng một chút, cô cố nén sự chua xót và cay đắng trong lòng: “Hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-an-hon-cua-luc-thieu/443495/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.