Sau cuộc tập kích bất ngờ tại bãi tập, không khí vương phủ chìm vào sự cảnh giác cao độ. Tiêu Lãm Thần ra lệnh phong tỏa toàn bộ các lối ra vào, lực lượng ám vệ được tăng cường gấp đôi. Tuy nhiên, tâm điểm của sự chú ý lúc này lại nằm ở cung Tuyết Mai, nơi Ngụy Lạc Yên đang nằm lịm đi trên giường sau khi trúng độc.
Thẩm Nhược Vi ngồi bên cạnh giường bệnh, đôi bàn tay nàng vẫn còn run rẩy vì dư chấn của cuộc so tài, nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung. Nàng tỉ mỉ dùng một con d.a.o nhỏ bằng bạc, nung trên lửa nến rồi khéo léo trích đi phần m.á.u đen trên cánh tay của Ngụy Lạc Yên. Mùi m.á.u tanh nồng hòa lẫn với mùi d.ư.ợ.c liệu cay nồng tỏa ra khắp gian phòng.
"Nhiếp chính vương, người ra ngoài đợi được không? Chuyện này... nữ t.ử chúng ta xử lý sẽ thuận tiện hơn." - Thẩm Nhược Vi khẽ nói mà không ngẩng đầu lên.
Tiêu Lãm Thần đứng ở cửa, ánh mắt đầy lo âu nhìn biểu muội mình rồi nhìn sang Nhược Vi. Hắn gật đầu, ra hiệu cho thuộc hạ rút lui rồi khép cửa lại. Trong căn phòng chỉ còn lại hai người phụ nữ, một người đang hôn mê và một người đang nỗ lực giành giật mạng sống cho đối phương.
Khi Nhược Vi cởi bỏ lớp giáp bạc và áo lót của Lạc Yên để kiểm tra sự phát tán của độc tính, nàng bỗng khựng lại. Trên bả vai và dọc theo sống lưng của vị nữ tướng quân oai phong ấy không chỉ có những vết sẹo do gươm giáo để lại, mà còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trong-tay-ai/5246032/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.