47
Chơi một ngày, sếp hỏi tôi: “Hôm nay chơi có vui không?”
Tôi hỏi lại anh: “Sếp, anh nghĩ tôi vui không? Khi tôi đắp lâu đài, anh nói lát nữa một con sóng đ.á.n.h qua là chẳng còn gì. Tôi muốn xuống bơi, anh dọa tôi nói lát nữa cá mập đến, tôi sẽ thành món ăn của nó. Tôi muốn đ.á.n.h bóng chuyền trên bãi biển, anh nói, cái bộ não này của cô phát triển không toàn diện, tứ chi không phối hợp, thôi bỏ đi.”
Sếp: “...”
“Mời tôi ăn khuya thì tôi tha thứ cho anh.” Tôi nói.
Sếp: “...”
48
Chúng tôi ăn BBQ ở quán gần bãi biển.
Sóng biển xa xa rì rào, tuy trời tối không nhìn thấy biển, nhưng nghe tiếng sóng, ăn BBQ, thật là tuyệt vời.
“Sếp, gần đây anh không bận lắm sao, sao lại chạy đến đây?” Tôi dò hỏi anh, muốn biết anh thật sự rỗi hơi hay thật sự quan tâm tôi mà đến.
Anh nhìn tôi: “Cô nói xem?”
Tôi nói gì đây, tôi cảm thấy không ăn nổi BBQ nữa rồi hu hu hu.
Sếp lẩm bẩm: “Bồi dưỡng một trợ lý không dễ dàng gì, khó khăn lắm mới hòa hợp được, lỡ cô bị sóng cuốn trôi hoặc bị cá mập ăn thịt, chẳng phải tôi lại phải bắt đầu lại từ đầu sao.”
Tôi: “...”
Tôi cảm ơn anh nhé.
49
Vô tình tôi uống say.
Sếp đưa tôi về phòng.
Sau khi tôi nôn một trận, sếp đến cởi áo khoác tôi, tôi ôm c.h.ặ.t lấy, diễn kịch nhập tâm: “Anh muốn làm gì, đồ lưu manh, tôi thà chớt chứ không chịu khuất phục đâu nha.”
Sếp mặt đầy vạch đen: “Cô thôi đi. Dù cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-tro-ly-va-tong-tai-doc-mieng/5243852/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.