8
Sếp rất kén ăn.
Kén đến mức nào ư? Không ăn hành lá, không ăn hành tây, không ăn cần tây, không ăn đậu, không ăn những thứ có mùi tanh...
Cảm giác mỗi lần gọi đồ ăn ngoài cho anh đều là một công việc có độ khó cao.
Có lần tôi gọi đồ quá phiền, hỏi anh: “Sếp, cái này anh cũng không ăn, cái kia anh cũng không ăn, làm sao anh lớn lên được vậy?”
Anh liếc nhẹ tôi một cái: “Do gen quyết định, không giống cô...”
Thôi được rồi, tôi biết anh lại sắp công kích cá nhân tôi rồi.
Tôi lẳng lặng xách hộp đồ ăn ngoài tinh tế rời đi, tránh xa ông chủ, tránh xa kẻ độc miệng.
9
Thật ra, khi sếp không quá xấu tính, anh cũng khá tốt.
Hôm đó tôi cùng anh tăng ca.
Anh có vẻ hơi xót xa: “Haizz, còn trẻ như vậy mà phải đi tăng ca với tôi, tuổi này cô nên có một chuyến du lịch ngẫu hứng mới không phí hoài tuổi thanh xuân.”
Tôi theo bản năng đáp lời: “Vậy sếp có thanh toán không?”
Anh lập tức đổi giọng: “Vừa rồi tôi chỉ đùa thôi, còn trẻ thì nên cố gắng phấn đấu, đúng không người trẻ?” Anh vỗ vỗ vai tôi.
Tôi khinh bỉ nhìn anh.
Keo kiệt thì nói thẳng đi.
10
Có lần tôi xin phép sếp nghỉ.
Sếp hỏi: “Đi làm gì?”
Tôi nói: “Đi làm phù dâu.”
Anh nhướng mày: “Làm phù dâu có tiền không?”
“Đương nhiên có rồi, lì xì hai trăm tệ lận.” Tôi tự hào nói.
Anh tính toán cho tôi: “Cô đi làm phù dâu, một ngày chỉ được hai trăm tệ. Nếu cô đi làm, tính cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-tro-ly-va-tong-tai-doc-mieng/5243847/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.