̀NG NỘ
Xe ngựa chạy suốt một đêm không ngừng nghỉ, Duẫn Hạo ngồi bên trong ôm Tại Trung mà khuôn mặt tràn đầy vẻ lo lắng cùng xót xa. Ngắm nhìn gương mặt tái nhợt cùng hơi thở yếu ớt của cậu mà trong lòng y càng nóng như lửa đốt, hé mở ngoại y của Tại Trung nhìn vết bỏng loang đỏ trên ngực, tâm y lại càng thêm đau đớn. Eút cục chuyện gì đã xảy ra? Vì sao Thẩm Xương Mẫn lại đối với Tại Trung như vậy? Và vì sao Tại Trung… rõ ràng là có khả năng giết chết kẻ kia mà lại không xuống tay?
– Tại Trung! Mở mắt ra Tại Trung! _ Y khẽ gọi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tái nhợt của cậu.
– Ưm! _ Tại Trung mơ hồ mở mắt, chớp nhẹ hai hàng mi, thần trí rõ ràng là không tỉnh táo.
Duẫn Hạo thấy vậy chỉ càng ôm cậu chặt hơn, gọi Tuấn Tú tìm quán trọ ven đường để nghỉ lại, đi như vậy cũng khiến những con bảo mã rã rời và nếu như Thẩm Xương Mẫn muốn truy lùng bọn họ cũng sẽ chạy không thoát, chi bằng trước cứ ở lại nơi này rồi tính sau.
Tuấn Tú dừng xe ngựa, tìm được một quán trọ khá tốt, kêu Duẫn Hạo ôm Tại Trung xuống xe trước. Y ôm Tại Trung trong tay, ủ cậu trong một chiếc áo choàng giấu đi khuôn mặt trắng bệch tới quỷ dị, bước vào trong quán trọ, thuê lấy hai gian phòng hạng nhất. Hiện tại là hửng đông, khách khứa còn thưa thớt nên tiểu nhị và chủ quán đặc biệt chú ý tới ba vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trang-ma-ca-rong/2107180/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.