̣T BẪY
– Tại Trung! Ngươi sao vậy? _ Tuấn Tú khó hiểu nhìn gương mặt thất thần ngơ ngẩn của Tại Trung, suốt từ lúc trở về từ Hiên Viên sơn, Tại Trung cứ đờ đẫn suốt cả ngày, không nói chuyện cũng không nháo như mọi ngày. Có chuyện gì sao?
– Chuyện gì? _ Tại Trung giật mình, quay lại nhìn Tuấn Tú.
– Ngươi vì sao cứ thất thần như vậy? Có chuyện gì sao? _ Tuấn Tú ngồi gần lại bên cạnh Tại Trung, trầm giọng hỏi.
– À không… không có gì! _ Tại Trung xua tay, có vẻ như chính cậu cũng nhận ra mình thất thố, ngại ngùng hướng mắt tới một nơi khác.
– Thật là… ngươi ở đây, ta đi mua chút điểm tâm! _ Tuấn Tú thức thời cũng không hỏi nhiều, kéo ghế đứng dậy bước ra ngoài.
Tại Trung nhìn Tuấn Tú rời khỏi lại tiếp tục rơi vào trầm lặng, cậu rút quyển bí tịch ở trong ngực ra, lại lật giở trang sách cuối cùng, hình vẽ đồ đằng trên mảnh giấy ố vàng vẫn rất rõ ràng sắc nét. Không nén được mà nhẹ thở dài, cậu nghĩ mình rút cục cũng hiểu được mục đích của Thẩm Xương Mẫn khi muốn có được quyển bí tịch này, hình vẽ này chỉ có một nửa, nửa còn lại chắc chắn là ở quyển còn lại. Nhưng có thể nào lại có sự trùng hợp như vậy chăng?
– Khó hiểu thật! _ Tại Trung bức bối đưa tay lên vò đầu, càng nghĩ càng loạn, không muốn nghĩ nữa.
– Hạo! Ngươi bao giờ mới tới a? _ Chán nản gục xuống bàn, cậu hướng ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trang-ma-ca-rong/2107178/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.