-Lam! Ngươi rút cục đã nói linh tinh cái gì?_ Duẫn Hạo hai chân mày kiếm khẽ nhíu lại, vẻ mặt cực kì không vui nhìn Hải Lam.
-Ta đâu có, ta chỉ nói sự thật thôi. Tại Trung là hắn bức ta phải nói cho hắn biết cách cứu ngươi, ta đâu còn cách nào khác! _ Hải Lam bộ dạng vô tội mà nói.
-Ngươi…nhưng ngươi có thể không nói cái chuyện kia chứ? Tại Trung hắn không hiểu song tu là gì, ta thật…
-Ai nói hắn không hiểu, ta đã nói rõ với hắn rồi. Hắn cũng rất vui vẻ mà tự nguyện đó chứ. _ Hải Lam không vừa mà cãi lại, làm gì mà kích động như kiểu hắn cho trẻ nhỏ xem xuân thư đồ vậy, cái kia hắn đã nói rất tỉ mỉ rồi đó nha.
-Nhưng…
Cuộc nói chuyện giữa Hải Lam và Duẫn Hạo vẫn tiếp tục, ở bên ngoài vườn, Tại Trung đang trầm ngâm nhìn những bụi hoa lay động phất phơ, ánh mắt thất thần rơi vào cõi xa xăm.
-Hắn đồng ý thật ư?
-Au! Qủa đúng là người cổ đại, làm gì mà quan trọng hóa vấn đề lên như vậy nha. _ Tại Trung nhếch miệng cười, nhờ vào thính lực siêu việt của mình Tại Trung rất bình thản mà ngồi nghe lén. Không, ai nói là nghe lén, là nghe thôi. Tai cậu thính, bọn họ nói lại lớn như vậy, bất đắc dĩ phải nghe đó chứ.
Đang đưa mắt nhìn xung quanh, chợt ánh mắt cậu dừng lại ở thân ảnh nhỏ gầy của Kim Tuấn Tú, nhóc con đó đang thơ thần ngồi nhìn đóa cúc bạch phiêu động, dường như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trang-ma-ca-rong/2107174/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.