Sụt!Sụt!
Y khẽ nhíu mày, mùi máu tanh nồng khiến y khó chịu, Duẫn Hạo dựa lưng vào vách tường, đầu nghiêng sang một bên, lặng lẽ đưa mắt nhìn những bông hoa hải đường đang khẽ đung đưa, chốc chốc, y lại vươn tay ôm lấy kẻ kia, sợ hắn vì quá say mê mà té ngã.
-Ha!_Tại Trung thỏa mãn từ từ ngẩng đầu dậy, máu tươi còn vương trên khóe miệng, quả nhiên máu người vẫn là tốt nhất.
-Có đủ chưa?_Y cầm lấy một chiếc khăn để che đi miệng vết thương, gương mặt có phần xanh xao, cũng may Tại Trung không thường xuyên cần phải uống máu. Nếu không chắc có mười người như y cũng chẳng thể đủ nuôi cậu tới một tuần.
-Đủ rồi! Ngươi không sao chứ?_Tại Trung cúi người xem xét Duẫn Hạo, lần hút máu này cậu có đôi chút mất kiểm soát, có uống hơi nhiều, hi vọng y sẽ không việc gì.
-Không sao, ta ổn!_Y nhẹ mỉm cười dù kì thực có chút khó coi.
-Nghỉ ngơi đi! Ngày mai là tới Thiên Sơn rồi!_Tại Trung đỡ Duẫn Hạo nằm lên giường, vui vẻ cùng y nằm một chỗ. Cậu vốn dĩ là người hiện đại dĩ nhiên không coi trọng tiểu tiết, mà hai tên con trai có gì mà phải e ngại.
-Tại Trung! Trước khi đi cứu đệ đệ, ta sẽ đưa người tới gặp Vô Cực thần y, nhờ hắn chữa bệnh cho ngươi._Duẫn Hạo mệt mỏi chớp mắt, ngày mai phải uống thứ gì bổ huyết mới được.
-Được rồi! Ngày mai đi gặp! Ngủ nào, ngủ nào!
Sau hơn một tháng cùng nhau chu du khắp mọi nơi, Tại Trung dường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trang-ma-ca-rong/2107170/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.