Rào!!!Rào!!!
Trong khu rừng lớn, mưa tuôn như trút nước. Trên bầu trời u ám, từng vết chớp nhá liên hồi, chốc chốc lại có một vài tiếng sấm rền kinh tâm động phách. Y lau đi từng vệt nước trên mặt mình, dù trời đã hửng sáng nhưng ở trong rừng, ánh sáng bị hạn chế, y cũng không thể nào di chuyển nhanh hơn. Đi phía trước, Tré cũng đã ướt tới thảm hại, nó lụp xụp đội cái lá khoai che trên đầu, bộ quần áo trẻ con cũng bám dính lấy bộ lông vàng mềm mại của nó. Hai kẻ, một người một thú cứ nối tiếp nhau mà bước đi, lần mò trong rừng, ánh mắt không ngừng đảo quanh tìm kiếm.
– Tré! Người có chắc là ở phía trước không? Có khi nào Tại Trung đã ra khỏi rừng không?
Duẫn Hạo thét gọi qua màn mưa, y đã tìm suốt ba canh giờ nhưng vẫn chưa tìm thấy hình bóng kẻ kia. Có lẽ nào người kia đã bỏ đi thật rồi?
“Chi…chi”
Tré ôm lấy cái lá khoai chụp kín cái đầu của mình, há miệng kêu vài tiếng rồi nhảy nhảy vài cái, ý nói muốn Duẫn Hạo mau đi theo nó.
Y nhìn biểu hiện của Tré, gương mặt lập tức rạng rỡ, vội vã dùng khinh công chạy tới phía trước. Xuyên qua những hàng bạch đàn cổ thụ rậm rạp, nơi bãi đất trống phủ đầy lá khô giờ đây đã ướt sũng vì mưa, y nở một nụ cười nhẹ nhõm khi nhìn thấy trên tảng đá giữa bãi đất, người kia đang lặng lẽ ngồi đó.
“Chi…chi”
Tré sung sướng nhảy lên, nó vứt luôn cái lá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trang-ma-ca-rong/2107168/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.