Ngón tay anh vuốt ve chân mày nhíu chặt của cô, vừa nhẹ nhàng vuốt phẳng nó cho cô, vừa thờ ơ lên tiếng: “Có phải nghĩ ra điều gì rồi không?”.
Hứa Tịnh Nhi nghe vậy thì liếc nhìn Cố Khiết Thần, suy nghĩ của cô đúng là không thoát khỏi con mắt của anh.
Cô cũng không giấu giếm, gật đầu: “Em khoan chưa vào thăm Tiêu Thuần, có chuyện này em phải xác định trước!”.
“Được”.
Câu trả lời dứt khoát nhanh chóng.
Hứa Tịnh Nhi không khỏi hỏi: “Cố Khiết Thần, anh không hỏi em là chuyện gì sao?”.
Anh rời tay khỏi chân mày cô, thuận thế nắm lấy tay cô, khẽ nhéo vào lòng bàn tay cô, môi cong lên, giọng nói vẫn rất bình thản: “Dù em có làm gì, anh cũng ủng hộ em”.
Dừng một lúc, anh lại thong thả bổ sung: “Nếu em không giải quyết được thì vẫn còn có anh”.
Sự thất vọng và khó chịu tích lũy trong lòng Hứa Tịnh Nhi vì Tiêu Thuần được xua tan bởi hai câu nói đơn giản là vậy. Chân mày cô nhuốm lên sự ấm áp, nắm lại tay anh: “Cảm ơn anh, Cố Khiết Thần!”.
Cảm ơn anh đã luôn ở bên cạnh và lặng lẽ ủng hộ em.
Cô nghĩ, có anh ở đây, dù kết quả thế nào, cô cũng có thể dũng cảm đối diện.
Cố Khiết Thần dùng tay kia vuốt ve gương mặt cô, sau đó nói với trợ lý Lâm ngồi ở ghế lái: “Lái xe đi”.
Trợ lý Lâm cảm thấy mình thật đáng thương, vừa rồi bị Vân Nhu dọa cho sởn gai ốc, tim còn chưa bình ổn lại, sau đó lại bị sự ngọt ngào của sếp và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-tong-lai-phat-dien-roi/338163/chuong-515.html