Bữa ăn diễn ra với không có phần hơi kì quái nhưng dù sao có bà nội cố và ba mẹ cố ở đây nên không khí rất nhanh đã trở lại bình thường.
Tiểu Di đang chăm chú ăn cơm và né tránh cái nhìn không chút kiêng dè gì của hắn từ vừa nãy tới giờ lúc này bà nội cố lên tiếng phá tan sự ngại ngùng của Tiểu Di và cả cái nhìn tới lộ liễu của cháu mình.
- Tiểu Di cháu vẫn nhớ Minh Kiệt dị ứng tôm sao?xem ra cháu là người có trí nhớ siêu tốt đấy Tiểu Di.
Câu hỏi của bà nội cố khiến Tiểu Di có chút mất tự nhiên bề ngoài nhìn vào nó chỉ giống như một câu khen ngợi bình thường nhưng ẩn chứa bên trong đó là dụng ý của bà nội cố dĩ nhiên mọi người ở đây ai cũng hiểu điều đó nhưng vì người nói câu đó là bà nội cố nên không ai dám nói gì cả.lúc này mẹ cố lên tiếng nói.
- Những cô gái chân thành thì luôn để ý tới những chi tiết dù là nhỏ nhất của đối phương nhưng với những người đàn ông vô tâm thì họ thậm chí còn chẳng thèm bận tâm xem người bên cạnh mình sợ gì?thích ăn gì...?.đến một ngày nào đó cô gái ấy nhận ra mọi sự hiểu biết của cô ấy về chàng trai đó là dư thừa là vô vị lúc đó họ sẽ học cách quên đi mọi thứ thuộc về người đó có nhớ phải chăng chỉ là chút kí ức nhỏ nhặn còn sót lại mà thôi.
Trong câu nói của mẹ cố mà mục tiêu luôn hướng về phía hắn và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-tong-chung-ta-ly-hon-di/303964/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.