Lúc này Tiểu Di,Gia Linh và Tiểu Hi đã rơi nước mắt ướt cả gối khi nghe những lời dặn dò của mẹ Trần rồi,kìm nén tiếng nấc Tiểu Di nép sát vào lòng mẹ Trần lên tiếng.
- Mẹ Trần thật ra từ lúc mẹ nhận nuôi chúng con chưa bao giờ chúng con có ý nghĩ sẽ giận mẹ vì mẹ mắng chúng con hay la chúng con cả vì chúng con biết mẹ là vì muốn tốt cho chúng con mà thôi.mẹ dạy chúng con mọi thứ từ cách làm người,cách đối nhân xử thế đến những điều vụn vặt trong cuộc sống và nhiều nhiều những thứ khác và mẹ cũng chẳng bao giờ yêu cầu chúng con phải làm những gì mà chúng con không muốn cả,mẹ luôn muốn chúng con nêu lên ý kiến của mình thay vì cứ răm rắp nghe theo mẹ từng ấy thôi đã đủ để chúng con luôn kính trọng mẹ rồi.
Gia Linh cũng nghẹn ngào nói.
- Đúng lúc đầu chúng con luôn rất tự ti và tủi thân khi không có ba mẹ nhưng chính mẹ đã khiến chúng con không còn cảm giác tự ti ấy nữa,không còn ba mẹ thì sao nào?không phải chúng con vẫn có mẹ trần bên cạnh chỉ bảo chúng con cách làm người đấy sao?chính chúng con cũng không ngờ trên đời này có một người mặc dù không chung máu mủ,không sinh chúng con ra nhưng thương chúng con nhiều như thế,chăm lo cho chúng con nhiều đến thế và dù cho chúng con có chuyện gì xảy ra mẹ vẫn luôn bên cạnh và cho chùng con những lời khuyên rồi ôm chúng con thật chặt vào lòng động viên chúng con…chỉ vậy thôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-tong-chung-ta-ly-hon-di/2286383/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.