Sau một đêm trằn trọc, Thạch Mai ngủ đến trưa hôm sau mới tỉnh lại, xoa xoa mắt, ngồi dậy, thấy ngoài cửa sổ là ánh nắng rực rỡ.
Thạch Mai lấy lược chải lại tóc, tựa vào góc tường ngẩn người, phía sau rèm,giường Hương Nhi đã sắp xếp gọn gàng, hôm nay xem ra muộn mất rồi, không thể cùng Bạch Xá đi lên núi, không biết hắn đang đợi mình hay là đã đitrước rồi.
Thạch Mai chống má, suy nghĩ lung lắm…
Cửa bị đẩy ra kẽo kẹt một tiếng, Hương Nhi cầm quần áo tiến vào, “A, tỉnh rồi?”
“Ừ.” Thạch Mai gật đầu.
“Nên ăn cơm trưa thôi.” Hương Nhi cầm quần áo gấp gọn, bỏ vào ngănkéo, lại lấy quần áo hôm nay Thạch Mai muốn mặc ra, hỏi, “Có đói bụngkhông?”
Thạch Mai nhìn trái nhìn phải, hỏi, “Tiểu Phúc Tử đâu?”
“Hồng Diệp ôm đi rồi.” Hương Nhi cười, “Buổi sáng đại khái đói bụng,chạy ra ngoài cọ người muốn ăn, Hồng Diệp lột hai con tôm lớn cho nó,vì thế nó liền bám lấy Hồng Diệp.”
“Thật không?” Thạch Mai không yên lòng hỏi.
“Làm sao vậy?” Hương Nhi không rõ, đi qua nhìn nàng.
“Ừ…” Thạch Mai nâng mắt, hỏi, “Các ngươi, đều cảm thấy ta thích Bạch Xá sao?”
Hương Nhi hơi sửng sốt, “Tại sao lại hỏi như vậy?”
“Ta biểu lộ rõ lắm à?” Thạch Mai hỏi.
“Ừ…” Hương Nhi nghĩ, “Đúng thế, nhưng mà không phải Bạch Xá cũng rất thích ngươi sao?”
“Có sao?” Thạch Mai nghi hoặc, “Tại sao ta lại không thấy như vậy?”
“Vậy ngươi có thích hắn không?” Hương Nhi đi tới, ngồi xuống bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-toa-huong-phan-trach/3093832/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.