Trời đã khuya khoắt, tất cả mọi người gần như đã ngủ hết. Một mình Thường đối diện với con ma men đang giận dữ, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào hắn lấy một chút.
Sắc mặt Dương Khanh sa sầm, hơi rượu đã vơi đi phần nào nhưng đầu óc đau như búa bổ càng khiến hắn càng khó chịu hơn.
"Mợ ba nói gì với mày?"
Dương Khanh trầm giọng hỏi, trong đêm tối đôi mắt hắn không khác gì con thú săn chực chờ bắt lấy con mồi. Thường sợ, cả người cậu co rúm lại, bàn chân vô thức lùi về sau, cố dằn xuống trái tim đang đập mạnh, ậm ờ đáp:
"Không... không có... là tự con..."
"Nhìn tao mà trả lời!"
Căn phòng nhỏ bé không có mấy chỗ di chuyển, chẳng biết từ bao giờ Thường đã bị Dương Khanh áp sát vào vách tường lạnh lẽo. Cánh tay lần nữa bị siết chặt, mùi rượu từ người cậu tư Khanh làm Thường cảm thấy khó thở, muốn thoát ra nhưng không vùng khỏi được vây hãm của hắn.
"Ngẩng lên nhìn tao!"
Dương Khanh bắt lấy cằm cậu cưỡng chế nâng lên, đôi mắt đỏ hoe vừa ráo hoảnh lúc nãy lại bắt đầu mờ sương, khuôn miệng kia tràn đầy sợ hãi lắp bắp nói:
"Xin... xin cậu... tha cho con..."
Thường chẳng rõ mình đang nói cái gì nữa. Đầu óc cậu đã trở nên mụ mị từ lúc nhìn thấy gương mặt đỏ lựng của Dương Khanh, giây phút ngẩng đầu lên, dường như có vài đoạn kí ức ngắt quãng hiện lên, cậu không thở nỗi, từng mạch máu ở nơi bị hắn nắm lấy căng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thuong-cau-khong/3437439/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.