Giữa đám bùn lầy lội, Thường và Chất dù đã xắn ống quần cao đến tận bẹn vẫn bị ướt như thường. Sau một buổi sáng ngụp lặn lùng sục cũng chỉ hái được ít đài sen không quá non.
"Nè, cậu tư của mày có biết mùa này vẫn chưa thu hoạch được sen không mà đòi ăn cháo hạt sen?"
Chất lau đi nước bùn dính trên mặt mình, lẽ ra hôm nay nó chỉ định trốn ra chợ bán đi bao chuột đồng bắt được hôm qua nhưng lại bị Thường rủ rê thu hoạch hạt sen. Bây giờ còn cách mùa thu hoạch đến tận hơn ba tháng, mò mẫm cả buổi sáng chỉ được một ít, nhưng không cái nào thật sự ngon cả.
Thường vẫn chăm chỉ tìm kiếm, bàn chân bị đám bùn lầy giữ chặt, mỗi bước nhấc lên đều nặng trĩu như thể bị ai níu lấy, miệng lẩm bẩm trả lời Chất:
"Không biết, mà cậu có bao giờ để ý mấy chuyện này đâu, chắc không biết thật."
"Vậy sao mày không nói cho cậu biết?" - Chất thắc mắc hỏi.
"Tao quên."
Thường thành thật đáp. Không phải cậu quên nói cho Dương Khanh biết chuyện vẫn chưa tới mùa thu hoạch đài sen, mà cậu cũng quên mất vụ này, mãi đến khi nhìn thấy từng đài xanh ngát trước mắt mới nhớ ra, nhưng cậu đã lỡ hứa với hắn mất rồi.
Thường cũng không biết vì sao mình lại chấp nhất chuyện đã hứa với hắn phải nấu cháo hạt sen, chỉ là cậu cảm thấy nếu không nấu nhất định hắn sẽ không vui. Mỗi lần có chuyện buồn, Dương Khanh đều đòi cậu nấu món
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thuong-cau-khong/3406522/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.