Hứa Hân vẫn chưa ngủ, cô cũng không biết bản thân đang làm gì, tâm trạng rối bời bật chiếc điện thoại Sầm Bắc Đình đưa cho mình, ngẩn người nhìn màn hình.
Lúc này Sầm Bắc Đình gọi điện thoại tới, Hứa Hân lập tức bấm nhận, tim đập thình thịch nói: "Alo"
Sầm Bắc Đình ở đầu dây bên kia lại im lặng không trả lời
Hứa Hân theo bản năng cảm thấy lo lắng
Sầm Bắc Đình thở sâu, nói: "Hân Hân, em đang làm gì?"
Hứa Hân nói: "Không làm gì cả, em chuẩn bị đi ngủ."
Sầm Bắc Đình hỏi lại: "Công việc gần đây có thuận lợi không?"
Hứa Hân dừng lại, lúc này cô rất muốn nói với anh công việc của em không thuận lợi, không thuận lợi chút nào, mọi thứ đều rối tung cả lên. Nhưng cô không thể nói những điều này với Sầm Bắc Đình. Cô từng nghe nói trong một mối quan hệ, điều cấm kỵ nhất giữa hai người chính là những lời phàn nàn như vậy. Bản thân cô lại không có nhiều kinh nghiệm yêu đương, cũng không biết làm thế nào để hoà hợp với người như Sầm Bắc Đình, cô biết bọn họ chỉ đang chơi đùa, nhưng cảm giác này lại khiến người ta quá lưu luyến. Vì vậy, thật lòng cô hy vọng có thể cùng anh chơi lâu hơn một chút.
Hứa Hân hít hít cái mũi, nén giọng nói: "Công việc, công việc vẫn rất ổn"
"Được rồi." Sầm Bắc Đình yên lặng vài giây, sau đó anh nói: "Hứa Hân, rốt cuộc em coi anh là gì của em?"
Hứa Hân sửng sốt, đôi mắt đột nhiên trừng lớn, "Em..."
Sầm Bắc Đình tự giễu: "Anh vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026803/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.