Hứa Hân nổi trận lôi đình, xung quanh mắt đã xuất hiện một tầng hơi nước. Nhưng cô vẫn cố nhịn để nước mắt không rơi xuống, cố đến nỗi mắt đã sưng đỏ mà bản thân cũng không cảm thấy gì.
Ở vách tường trên đỉnh đầu, ảnh cưới của Lý Nguyệt Hoa cùng Hứa Chu còn chưa gỡ xuống. Bức ảnh được khảm trong chiếc khung màu vàng đồng kiểu cũ, chỉ có một nửa ánh sáng từ đèn chùm chiếu vào bức ảnh khiến khung hình nửa trắng nửa vàng. Chân dung của Hứa Chu nằm ở bên trái cũng đã hơi ngả vàng, ông mặc chiếc áo khoác da màu nâu, vẻ mặt hiền lành, khiêm tốn, đôi mắt dài, má lúm đồng tiền, ánh mắt dịu dàng nhìn xuống người đứng dưới bức hình.
"Bốp!" Lý Nguyệt Hoa cho Hứa Hân một cái tát, bà tức giận đến môi phát run, thân thể cũng run rẩy, bàn tay đánh Hứa Hân chống ở góc tủ cũng không ngừng run lên.
Bà chỉ vào Hứa Hân mắng to: "Quần áo của ba mày thì làm sao? Ngô thúc khó khăn lắm mới đến nhà được một lần, ông ấy đi vào phòng bếp không thể để quần áo bị bẩn nên tao mới lấy quần áo khác cho ông ấy thay. Ông ấy thay quần áo của ba mày thì làm sao, mày ở đây hô to gọi nhỏ cái gì?"
Hứa Hân đứng ngây tại chỗ, há miệng thở dốc. "Đây là quần áo của ba con." Cô nói.
Lý Nguyệt Hoa đột nhiên che mặt lại, suy sụp ngồi cạnh bàn bắt đầu nghẹn ngào khóc.
Nước mắt phụ nữ vẫn là vũ khí lợi hại nhất, Lý Nguyệt Hoa vừa khóc, Hứa Hân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026785/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.