Ăn xong một nồi lẩu, những người khác bắt đầu lục tục ra về.
Hứa Hân đứng ở trước cửa tiệm nhìn bóng của mình chiếu xuống mặt đường. Lúc này Sầm Bắc Đình đẩy chiếc xe đạp màu đen ngừng lại ở trước mặt cô.
"Về thôi", một tay Sầm Bắc Đình đỡ đầu xe, hướng cô nhướng mày "Cậu còn đợi tôi đèo cậu về sao?". Cặp mắt đào hoa đảo trên người Hứa Hân một lượt từ trên xuống dưới, còn đứng thử lên bàn đạp phía sau ước lượng, sau đó cậu nhỏ giọng: "Vừa mới ăn xong, nặng như vậy làm sao tôi đèo được"
Hứa Hân: "......"
Không có nữ sinh nào thấy vui vẻ khi bị người khác nói béo. Hứa Hân tức giận đến mức muốn đấm Sầm Bắc Đình.
Hứa Hân nắm chặt tay, không phục biện minh "Tôi, tôi ăn rất ít mà!"
Sầm Bắc Đình cười đến ngửa người ra sau, "Ha ha ha!" Sau một lúc lâu mới đứng thẳng eo, cậu nghiêng đầu, buồn cười nhìn cô: "Cậu còn biết bản thân ăn ít? Mèo nhà tôi so với cậu ăn còn nhiều hơn, cậu là tiểu tiên nữ à, chỉ uống sương sớm, thịt không dám ăn, cái gì cũng chỉ gắp một đũa".
Hứa Hân chửi thầm, tôi bị tức đến no rồi, còn bụng đâu mà ăn?
"Cậu quản tôi." Hứa Hân tức giận nói.
"Được, được, được," Sầm Bắc Đình nhoài người nằm lên xe: "Cậu ăn không nhiều, nhưng mà tôi ăn rất no nha, ăn no không thể đạp xe, hay là cậu đèo tôi đi?"
Cậu dứt khoát ghé vào đầu xe nằm lên, muốn Hứa Hân đèo cậu về.
Hứa Hân thừa biết Sầm Bắc Đình sẽ chơi xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026772/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.