Tuổi trẻ luôn tràn đầy sức lực, cho dù đã hoạt động trong thời gian dài cũng không thể khiến những thiếu niên này mệt mỏi. Nghỉ ngơi trong chốc lát, bọn họ đã lấy lại tinh thần, một lần nữa lao xuống sân bóng tranh đấu sôi nổi, mãi đến khi chuông vào học vang lên mới không tình nguyện trở về lớp.
Sầm Bắc Đình cầm khăn giấy ngào ngạt mùi hương không biết ai đưa lau mồ hôi trên trán, vì ra nhiều mồ hôi, làn da cậu nhìn càng trắng hơn bình thường. Mỗi ngày đến trường, hoạt động chính của cậu không phải ngủ thì chính là chơi bóng rổ, mỗi lần đánh bóng xong cả người đổ đầy mồ hôi, thời điểm trở lại lớp học trên người luôn có hương vị của ánh mặt trời.
Cậu vừa ngồi xuống liền dùng khuỷu tay chọt không ngừng vào người Hứa Hân khiến cô không thể viết nổi một chữ tử tế.
Hứa Hân cuối cùng cũng không chịu nổi, cô ném cây bút đang cầm trong tay lên mặt bàn.
Sầm Bắc Đình lập tức tiến tới lấy lòng nhưng giọng điệu nói ra lại vô cùng cợt nhả: "Làm sao vậy, vừa nãy cậu chạy nhanh như vậy làm gì".
"Biến thái". Hứa Hân rít ra từ kẽ răng mấy chữ.
Đôi mắt Sầm Bắc Đình lập tức trừng lớn, vẻ mặt kinh ngạc chỉ vào chóp mũi mình, "Tôi biến thái? Vừa nãy là đáng khinh, hiện tại thành biến thái?"
Hứa Hân tiếp tục trừng mắt nhìn cậu.
Sầm Bắc Đình giơ hai tay làm động tác đầu hàng: "Tôi biết vì sao cậu không vui rồi".
Hứa Hân liếc mắt nhìn Sầm Bắc Đình một cái, cô không tin với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026768/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.