Người nói chuyện là một thiếu niên có dáng vóc cao lớn khỏe mạnh, cậu mặc một chiếc áo hoodie trắng có mũ cùng quần đồng phục màu xanh, tóc cậu bị mũ áo làm rối tung lên có hơi lộn xộn, một vài sợi còn vểnh lên đầy ngang bướng.
Cậu đi ngược chiều ánh nắng, Hứa Hân chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ khuôn mặt của cậu, một cái mũi thẳng tắp, hướng lên trên là một đôi mắt rẻ quạt với đuôi mắt hơi xếch, ánh mắt cậu nhìn ai cũng mang theo ý cười. Gương mặt cùng ngũ quan này kết hợp lại tạo nên một vẻ đẹp anh tuấn mà soái khí, là vẻ đẹp chỉ tồn tại trên người thiếu niên tuổi mười tám, vừa trong sáng, tràn đầy sức sống nhưng cũng ấm áp như ánh mặt trời.
Bọn họ mới chơi xong một trận bóng rổ, cả người đều là mồ hôi, vừa đi vừa ồn ào nói chuyện.
"Hôm nay không có tâm trạng, cậu cứ chờ đến ngày mai xem ông đây dạy dỗ bọn họ thế nào".
"Thôi đi Lý Hiểu Hầu, có hôm nào chơi bóng mà cậu có tâm trạng không?" Sầm Bắc Đình đạp một chân vào mông Lý Hiểu Hầu đi phía trước.
"Chết tiết, đừng đá mông ông đây" Lý Hiểu Hầu với tay túm lấy cổ "Mũ choàng", "Mũ choàng" rụt đầu, một tay chống lên đống bài thi ở bàn đầu tiên, cả người linh hoạt nhảy vào phòng học như một con khỉ.
Chuông vào học vang lên, nhóm người này cuối cùng cũng giải tán.
Sầm Bắc Đình bắt đầu lững thững tìm chỗ ngồi của mình, dáng vẻ cà lơ phất phơ, vừa đi vừa đem quả bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-thoi-han/1026765/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.