Mặc dù rất chướng mắt nhưng không thể ép bản thân không nhìn về hướng bên đó. Một ngừoi phục vụ lén lút tới gần, báo cho Bạch Đường điều gì đó, cô ta cười nham hiểm rồi lườm Kiều Ngữ Tịch một cái, mặt vênh váo kéo
Vương Như Ý đi ra xa đám đông ổn ào.
Kiểu Ngữ Tịch ăn xong miếng bánh, Mạc Hàn cần thận lấy khăn lau miệng giúp cô, tráng làm lem son môi. Bên này anh cũng được báo, ba mẹ anh đã nói chuyện xong với đối tác, ngừoi kia cũng đã rời khỏi đó.
Mạc Hàn đỡ Kiều Ngữ Tịch đứng dậy:" Anh đưa em đi chào hỏi ba mẹ anh nhé."
Đã đến tận đây rồi, chào hỏi là việc nên làm, vậy nên cô nhu thuận mà đi theo anh, hai người đi về phía hành lang bên cạnh, nơi đây ít người lui tới, khá yên tĩnh.
Đi tới trước phòng khách, lại nghe loáng thoáng tiếng nói từ trong phòng vọng ra, cửa phòng cũng mở rộng chứ không khép chặt như vừa nãy.
Hai ngừoi đi vào phía trong, bên trong không chỉ có ba mẹ anh mà còn có thêm vài ngừoi nữa, hẳn là chờ vị đối tác kia rời đi rồi nhân cơ hội tới chào hỏi ba mẹ anh. Nhưng trong đám người này lại có mặt Bạch Đường và
Vương Như Ý lại khiến cho Kiều Ngữ Tịch khá tò mò.
Mạc Hàn cũng nhíu mày khó chịu, anh là ngừòi duyệt danh sách thiệp mời gửi đi, chắc chắc không có thiệp mời nào gửi tới nhà họ Bạch cả, hai người này có lẽ đi theo một vị khách nào đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-sinh-vien-nho-cua-mac-tong/3608958/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.