Hai ngừoi kia kinh ngạc đến mức quên cả phản ứng của bản thân, trợn mắt há mồm nhìn hai người thể hiện tình cảm với nhau.
Một lúc sau Vương Như Ý mới hoàn hồn, hỏi Kiều Ngữ Tịch:
"Ngữ Tịch, con làm sao có thể trèo lên ngừoi của cậu Mạc, con có biết Bạch Đường.."
Lời chưa nói hết đã bị Bạch Đường kéo tay nhắc nhở, mặt cô ta vặn vẹo nhưng vẫn cố nở một nụ cười giả tạo:
"Hoá ra Ngữ Tịch đã một bước bay lên cành cao, thế nên mới không thèm màng đến ngừoi mẹ ngày đêm mong nhớ con gái này. Ngữ Tịch gặp mẹ ruột mà cũng không chào hỏi, giới thiệu một câu sao."
Vương Như Ý cau mày:" Lưu Việt có biết không?"
Kiều Ngữ Tịch nghe thấy câu hỏi của bà chỉ thấy buồn cừoi, thấy cô đang thân mật cạnh bạn trai mình nhưng bà vẫn cố tình nhắc đến tên một ngừoi đàn ông khác được. Đây chính là mẹ ruột của cô đó.
Mạc Hàn vốn đã không thoải mái vì sự xuất hiện của hai ngừoi họ, anh cũng có chút ngạc nhiên vì thân phận của
Vương Như Y. Nhưng nhận ra được thái độ của Kiều Ngữ Tịch, anh cũng biết cần phải đối xử với hai ngừoi này ra sao.
Mạc Hàn nhìn về phía ngừòi quản lý, ngừoi đó hiểu ý mà tới nhắc nhở lại câu trước đó. Không thể làm gì khác, bọn họ đành hậm hực rời khỏi cửa hàng.
Mạc Hàn dùng ngón tay cái nhẹ xoa xoa giữa hai hàng lông mày của cô dỗ dành:
"Đừng khó chịu như vậy nữa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-sinh-vien-nho-cua-mac-tong/3608952/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.