Thấy Kiều Ngữ Tịch tới, mắt Tiều Hồng sáng lên, nhưng sau đó lại lập tức thấy áy náy vì đã gọi Kiều Ngữ Tịch tới nơi này, cô ấy cũng chỉ là bị ép quá thôi.
Đám ngừoi kia cũng đã nhìn thấy cô, phụ nữ thì nhìn cô ghen ghét, đàn ông thì ánh mắt trần trụi không thèm giấu diếm.
Một tên lên tiếng:" Ngừoi đẹp Ngữ Tịch cuối cùng cũng tới, ngồi xuống nào, chúng ta cùng chúc mừng Ngữ Tịch đã dành vô địch trận đua này.''
Kiều Ngữ Tịch không có ý định ở lại đây, lãng phí nước bọt với đám ngừoi này, cô vẫn đứng thẳng ở đó:
''Tôi tới đón bạn tôi. Anh kia, có thể phiền anh thu cái chân lại để bạn tôi đi ra được không?''
Tiểu Hồng nhìn cồ đầy cảm kích, toan đứng lên đi ra thì lại bị một ngừoi kéo ngồi lại:
''Mọi ngừoi cũng chỉ muốn tụ tập để thân thiết hơn thôi mà, ngừoi đẹp Ngữ Tịch không cần phải đề phòng anh em ở đây như vậy đâu.''
Kiều Ngữ Tịch nhíu mày, rõ ràng là đã không vui, cũng không mấy kiên nhẫn lắm lời với những ngừoi này. Cô đang tính toán xem nếu đánh nhau thì phần thắng của cô sẽ là bao nhiêu.
Cô nhìn Tiểu Hồng, cô ấy nhìn cô với ánh mắt can ngăn, đầu còn lắc nhẹ mấy cái, nhắc nhở Kiều Ngữ Tịch đừng lấy cứng chọi cứng, cô ấy biết Kiều Ngữ Tịch thân thủ rất khá, nhưng đấu với nhiều tên đàn ông như này vẫn khó có thể an toàn rút lui.
Kiều Ngữ Tịch cũng hiểu vấn đề này, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-sinh-vien-nho-cua-mac-tong/3590502/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.