Edit: DLinh – Beta: Ame
*****
Cố Khải Phong cầm lấy túi đồ to trong tay Lâm Phi Nhiên, chăm chú nghiên cứu tuyến đường trở về khách sạn, lúc này đã là giờ cao điểm, rất có khả năng sẽ bị kẹt cứng giữa đường nếu gọi taxi, chính vì thế hai người dự định sẽ đi tàu ngầm trở về.
Đi xuống hầm đi bộ qua đường, hai bên đường xuất hiện vài người ăn mày hoặc đứng hoặc ngồi, phần lớn đều có dáng vẻ bẩn thỉu nhếch nhác, chỉ duy nhất có một người thanh niên mặc áo màu xanh trông còn sạch sẽ chỉnh tề đang ngồi dưới đất, trên đùi anh ta phủ một tấm thảm, khiến người ta không nhìn rõ tình trạng bên dưới tấm thảm đó, có điều nếu quan sát kĩ hình dạng tấm thảm thì sẽ thấy nó có chút kì dị, có vẻ đã mất một bên chân.
Nếu quả thật là thế, đáng lẽ anh ta nên phô diễn tình cảnh bi thảm của mình ra, có thế mới càng khiến nhiều người rủ lòng thương hại, đằng này anh ta lại làm ngược lại, che nó đi cực kì cẩn thận.
“Chắc chắn là anh ta rồi.” Lâm Phi Nhiên ghé sát vào tai Cố Khải Phong, thì thầm.
“Anh mang sang.” Cố Khải Phong giơ tay cản Lâm Phi Nhiên đang nóng lòng muốn bước qua.
Lâm Phi Nhiên: “Em cũng …”
Cố Khải Phong lạnh lùng nói: “Không cho em đi.”
Dựa theo các bộ truyện kiếm hiệp, đại đa phần những người ăn mày như thế này đều có xương cốt dẻo dai tràn đầy tiềm năng, tương lai sau này tám mươi phần trăm sẽ có thể đổi đời, mà một khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-cau-thich-toi-khong/13773/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.