Edit: Mimi – Beta: Ame
*****
Bảy mươi năm kể từ ngày ấy, hôm nay thầy hiệu trưởng quỷ rốt cục ý thức được rằng mình đã chết thật rồi. Tận mắt nhìn thấy những học sinh mình liều mạng bảo vệ năm đó đều bình an tốt đẹp, oán niệm của ông đã tiêu tan đi rất nhiều, chẳng những khôi phục bộ dáng bình thường mà đầu óc cũng tỉnh táo lại.
Ông thong thả bước đi trên sân khấu, kích động nhìn những giáo viên và học sinh ngồi dưới hội trường, lại nhìn năm cựu học sinh đã ở cái tuổi xưa nay hiếm trước bàn lãnh đạo.
“Đều lớn như vậy rồi…” Thầy hiệu trưởng lộ ra vẻ mặt vui mừng mà nhìn năm cựu học sinh già cả kia.
Tựa như đang nhìn năm gốc cây to khỏe phát triển lên từ năm mầm non bé nhỏ ngày nào!
“Hiện tại hẳn là không phải đánh giặc nữa rồi nhỉ?” Thầy hiệu trưởng tự nhủ, vừa khóc lại vừa cười.
Lâm Phi Nhiên cảm thấy vành mắt cay cay, dường như lệ nóng đã giăng thành một màn sương mỏng. Thế nhưng cậu không muốn khóc ở chỗ này, vì thế liền cắn môi, đảo đảo đôi mắt ầng ậng nước, nỗ lực đấu tranh.
Lúc này, bỗng nhiên Cố Khải Phong dùng ngón tay nhẹ nhàng quệt lên má cậu: “Nhiên Nhiên, lại khóc?”
Vừa nghe thấy tiếng nói của Cố Khải Phong, lớp phòng vệ trong lòng Lâm Phi Nhiên lập tức bị phá vỡ, hai giọt nước mắt tích tụ đã lâu ‘xoạch’ một cái rơi xuống quần đồng phục.
“Cảm động à?” Cố Khải Phong vội rút khăn giấy trong túi đưa cho cậu, Lâm Phi Nhiên nhận lấy, lau lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-cau-thich-toi-khong/13758/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.