“Tình Tình, chúng ta về nhà, anh làm bài tập với em, mở nước tắm cho em, đọc truyện cổ tích cho em nghe”.
Kiều Âu khoác bả vai Lam Thiên Tình, đặt cô dưới sự bảo vệ của mình, động tác vô cùng thân thiết, giọng điệu sủng nịnh. Khóe môi giương lên, dưới ánh sáng mờ ảo giống như bông hoa nở rộ trên bầu trời, khiến người ta nhìn thấy phong thái đẹp mắt.
Lam Thiên Tình ngẩng đầu lên nhìn anh, đánh giá kỹ càng, hàng mi cong nhíu càng sâu.
“Anh, vì sao anh đối xử tốt với em như vậy?”.
Bởi vì anh nói, vừa hay anh có một cô em gái gần bằng tuổi cô, hồi nhỏ vì sự tắc trách của anh mà bị lạc đường?
Về điều này, Lam Thiên Tình vẫn có tin tưởng, nhưng mà cô không tin Kiều Âu thật sự coi cô như em gái của anh. Buổi trưa vừa gặp ở viện phúc lợi anh không do dự mà nói muốn đưa cô theo, cô cảm thấy như vậy thật vội vàng. Trước kia, ba mẹ nhận nuôi sẽ tán gẫu với cô một lúc, hơn nữa còn cầm tư liệu về cô xem kỹ vài lần.
Cô hiểu rất rõ, nuôi một người không đơn giản như nuôi chó nuôi mèo.
Kiều Âu ôm lấy cô đi ra ngoài quán ăn, gió mùa hè thấm vào ruột gan thổi một lọn tóctrên trán anh, lộ ra vầng trán trắng nõn đầy đặn.
Lam Thiên Tình nhíu mày, anh thật sự là quân nhân sao? Sao làn da anh lại tốt như vậy, vừa nhìn thì đúng là một đại thiếu gia sống an nhàn sung sướng, làm gì phải chịu sự huấn luyện gió thổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nang-linh-dac-chung-xinh-dep/88948/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.