Trong một giáo đường nhỏ của viện phúc lợi, nhìn vào hàng ghế thứ ba, Lam Thiên Tình đang ngồi một mình ở đó, nhắm hai mắt lại, hai tay tạo thành chữ thập, vẻ mặt thành kính cầu nguyện.
Trong trí nhớ của cô, khi cô bảy tuổi, cô ngồi ở chỗ này được vợ trước của Lam Phong đón đi.
Nháy mắt đã qua chín năm, không ngờ trong cuộc đời cô lại được lựa chọn một lần nữa.
Cô nhắm mắt lại, lẩm nhẩm nói nguyện vọng muốn được tiếp tục đến trường của mình, quyết định đập nồi dìm thuyền, chỉ cần người đến nhận nuôi cô đồng ý cung cấp tiền cho cô đến trường, thì cho dù gian khổ hơn cuộc sống ở trong nhà Lam Phong, cô cũng nguyện ý.
Viện trưởng nói muốn dẫn Kiều Âu đến giáo đường gặp Lam Thiên Tình nhưng lại bị Kiều Âu từ chối.
Anh để cho cấp dưới đứng ở cửa giáo đường nhỏ, sau đó một mình bước tới gần Lam Thiên Tình.
Xa xa anh thấy bộ dạng cô bé đang đọc thánh kinh, mái tóc buộc đuôi ngựa, bộ quần áo trắng hơi cũ. Ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu lên người cô, chiết xạ bộ quần áo của cô thành màu trắng ngà, ít đi một phần thanh cao của hoa sen, nhiều thêm một phần ấm áp yên tĩnh thân thiết.
Cô dường như ước nguyện rất tập trung, đến khi Kiều Âu đứng bên cạnh cô mà cô cũng không phát hiện ra.
Đôi mi dày, cho dù có nếp gấp thì nhìn vẫn đẹp như vậy, phối hợp với vẻ mặt và động tác lúc này của cô, nhìn cô có chút vô tội mà đáng yêu.
Kiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nang-linh-dac-chung-xinh-dep/88946/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.