Chương trước
Chương sau
"Chú Đoàn, thật ra cháu và Tình Tình đã sớm là vợ chồng rồi, quan hệ của chúng cháu là hợp pháp, chúng cháu có giấy đăng ký kết hôn !"

Đoàn Hề Trạch ngạc nhiên, sau đó nghi ngờ nhìn sang Lam Thiên Tình, LamThiên Tình cũng đang chau mày, nghiễm nhiên không biết Kiều Âu đang nóicái gì.

Kiều Âu giữ chặt hai vai Lam Thiên Tình cúi người hôn nhẹ lên trán cô rồi dịu dàng nói:

"Bảo bối, chờ anh một chút."

Thân thể cao lớn nhanh chóng chui vào trong xe, sau đó tập trung tinhthần muốn lấy giấy đăng ký kết hôn nhưng sôi trào nửa ngày, số đen rồi,không tìm được!

Lấy lại bình tĩnh, vỗ đùi tự trách

Đáng chết!

Trước khi ra ngoài lại để quên ở trên bàn lớn rồi !

Có chút xấu hổ nhếch nhác lại tiến tới bên cạnh Lam Thiên Tình, lôi kéo tay cô thâm tình mà áy náy nói qua:

"Tình Tình, anh để quên ở nhà mất rồi, em theo anh trở về xem một chútcó được hay không? Thật sự có đấy! Thật! Anh không lừa em đâu!"

Lam Thiên Tình bị nghe giải thích đến chóng mặt, ánh mắt của anh ấykhông giống đang nói dối, nhưng sao cô không biết mình có giấy đăng kýkết hôn? Trong lòng chợt có một dự cảm xấu, cơ hồ có chút run run đưa ra tay nhỏ bé lên lau mồ hôi trên gò má Kiều Âu rồi đưa lên trán anh, hẳnkhông phải do bị mà nói sảng chứ?

"Anh. . . , . . ."

Thốt ra một tiếng rồi cũng không nói thêm được lời nào khác .

Nhưng chỉ cần một tiếng đơn giản như thế lại thêm ánh mắt ân cần cùngkhẩn trương của Lam Thiên Tình khiến trái tim Kiều Âu lập tức ấm áp nhưmùa xuân. Vừa mừng vừa sợ, vội kéo tay Lam Thiên Tình nỉ non:

"Tình Tình ~ trở lại đi, anh thật sự không thể thiếu em! Van xin em hãy trở lại đi!"

". . . , . . ."

Hốc mắt Lam Thiên Tình đỏ hoe, nàng không thể nhìn bộ dáng này của Kiềuu, áo sơ mi có chút hơi nhàu, râu ria đầy cằm, ánh mắt đen tối, tỉ mỉcòn có thể ngửi thấy mùi thuốc lá, còn có mùi rượu. Kiều Âu bệ rạc nhưthế rất khác với hình ảnh trong lòng cô vẫn sùng bái, hoàn toàn khác một trời một vực.

Giống như anh đang nói cho cô biết, thật ra thì anh cũng là người bìnhthường, là bởi vì mất đi người yêu mà chán chường đau lòng như mọi người bình thường.

"Kiều u, anh đừng như vậy."

Lam Thiên Tình còn là khóc lên, cô đau lòng, cũng mềm lòng.

Một tay cô chậm rãi nâng lên, sờ cằm đầy râu của anh, Lam Thiên Tình đã khóc không ra tiếng:

"Ô ô ~ anh khốn kiếp, xem một chút xem anh biến mình thành bộ dáng gì, ô ô ~ xấu hổ chết rồi! Ô ô ~ em rất tức giận, đó chính là lòng tham,chính là khổ sở, ô ô ~ anh đã nói lời nói dễ nghe như vậy, để cho em đặt nhiều hy vọng nhưng lúc mấu chốt lại không giữ lời, ô ô ~ em chỉ hyvọng anh có thể đem để em ở vị thứ nhất, ô ô ~ anh đã nói không cầnngẩng đầu anh sẽ ở bên cạnh em, ô ô ~ nhưng anh đã không làm ~ ô ô ~ rõràng chính Kiều Lộ có lỗi nhưng anh lại nói em hồ đồ còn đứng về phía cô ấy, ô ô ~ anh căn bản sẽ không yêu em ~ ô ô ~ thứ em muốn không phải là lời xin lỗi, mà là lòng của anh, ô ô ~ Kiều u, ô ô ~ em muốn trong lòng anh chỉ có em ! Ô ô ~"

Là cô có lòng tham sao?

Tại như vậy một thanh sắc khuyển mã thế giới, Kiều Âu là con trai duynhất của Kiều gia , thừa kế quân quyền, phải có lý tưởng, có khát vọng,còn có người nhà, có cha mẹ có em gái, hai người mới chỉ biết nhau mấytháng, nhưng bắt anh buông tha toàn bộ trong lòng chỉ quan tâm đến mộtmình Lam Thiên Tình có được không?

Nghe hình như rất không thực tế.

Nhưng chính miệng anh đã nói, trong quá khứ những lời ngon tiếng ngọt dỗ cô sống mơ mơ màng màng, mỗi khi anh ôm cô vào trong ngực, mỗi một lầnlấy lòng cô, hôn cô anh đều dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành cô saytrong lời nói của anh.

Đã là đàn ông, lời nói ra thì phải thực hiện chứsao lại không cần tính? !

"Tình Tình ~ thật xin lỗi, anh sai lầm rồi, anh thật sự biết sai lầm rồi."

Kiều Âu ôm thật chặt Lam Thiên Tình đang khóc đến kỳ cục vào trong ngực, khẽ hôn tóc của cô, hận không thể nhập cô vào trong xương máu mình.

Anh biết Tình Tình của anh rất thiện lương .

Anh vẫn không hiểu trong lòng Lam Thiên Tình đang tức giận cái gì, mỗilần nghĩ đến muốn khiến anh muốn nổi điên, hận không thể lấy chính đầumình đập ra. Giờ khắc này chính cô nói ra khiến anh bừng tỉnh hiểu đượcthì ra cô mong muốn đơn giản như vậy, cô thương anh, cái cô cần chính là toàn bộ trái tim hoàn chỉnh yêu thương coi trọng cô! Ấy là ích kỷ củanhững người yêu nhau chỉ muốn mình đứng vị trí cao nhất.

"Tình Tình ~ Tình Tình đừng khóc, anh thật sự hiểu rõ sai rồi, Tình Tình, đừng khóc, anh sẽ không tái phạm, thật sẽ không!"

Kiều Âu đẩy nhẹ đầu nhỏ của Lam Thiên Tình đang vùi trong ngực mình ra,sau đó đỏ vành mắt đem khuôn mặt nhỏ nhắn một chút xíu của cô lau sạchsẽ, nâng cằm của cô thâm tình vô hạn nhìn chăm chú vào cô, từng lần mộtmà bảo chứng .

"Đủ rồi!"

Đoàn Hề Trạch chợt mở miệng, cắt đứt thân mật giữa bọn họ, thân hình cao lớn đi lên phía trước, có chút cứng rắn kéo Lam Thiên Tình từ trongngực Kiều Âu ra phía sau mình, nghiêm mặt nhìn Kiều u:

"Kiều Thiếu, ta đã nói rồi, nói xin lỗi không phải đơn giản như vậy! Cậu nói cậu có giấy đăng ký kết hôn, nhưng ngay cả Tình Tình cũng khôngbiết là chuyện gì xảy ra, cho cậu cơ hội tìm lại không có, loại lừa gạttrẻ con còn không được mà còn lấy ra lừa gạt Tình Tình? Coi như cậu thật sự có giấy đăng ký kết hôn thì như thế nào? Chính cậu hãy suy nghĩ mộtchút, cậu từ nhỏ đến lớn muốn gì được đấy. Tình Tình là con cháu nhà họĐoàn chứ không phải đối tượng để cho Kiều Âu cậu dùng để chứng sức quyến rũ của bản thân cậu. Con Rối! Cậu nói cậu biết Tình Tình muốn cái gìcũng chỉ là một câu nói của cậu mà thôi, lời như vậy ai cũng sẽ nóiđược, nhưng cam kết càng dễ nói ra khỏi miệng thường thường càng khôngđược coi trọng !"

Đoàn Hề Trạch đỡ Lam Thiên Tình, nhìn cháu gái đau lòng khóc lóc tronglòng cũng khó chịu, cũng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nha đầu này, sao coi trọng một người như vậy?

"Đi, cùng Bác trở về, còn nói người khác xấu hổ chết rồi, chính cháu cũng khóc đến xấu hổ chết rồi."

Nắm tay Tình Tình muốn đi vào bên trong biệt viện, Kiều Âu kêu một câu:

"Chú Đoàn, cháu thật lòng yêu Tình Tình , rốt cuộc chú muốn cháu làm thế nào chú mới có thể tin tưởng, yên tâm giao cho Tình Tình cho cháu?"

Đoàn Hề Trạch dừng bước, không quay đầu lại, âm thanh lại khác thường vang:

"Yêu một người cũng không phải làm ra cho người khác nhìn. Nếu như cậukhông thể đem Tình Tình để ở vị trí quan trọng nhất thì tôi sẽ dằn lòngcắt đứt chuyện này giúp cháu tôi, cũng sẽ không đem gả nó cho cậu! KiềuÂu, chính cậu hãy suy nghĩ một chút, nếu như cậu không phải là Kiều Âu,nếu như cậu không có thân phận và địa vị hiện tại mà chỉ là một ngườibình thường, thì cậu có gì dành cho Tình Tình?”

Kiều Âu im lặng, vẫn không thể phản ứng với ý tứ của Đoàn Hề Trạch, ông còn nói thêm:

“Nếu như cậu có thể cho Tình Tình thứ gì đó cũng chỉ là những thứ vềthân phận địa vị bây giờ của cậu, như vậy cậu cũng chẳng phải làm cái gì cho Tình Tình. Những thứ đó, người nhà họ Đoàn cũng có thể cho nó. Cậumuốn Tình Tình đi theo cậu, nhưng ngay cả tư cách mang nó đi cũng khôngcó, tại sao lại yêu cầu tôi giao cháu tôi cho cậu?”

Nói xong, Đoàn Hề Trạch không hề đứng lại nói gì với Kiều Âu nữa vớihắn, sải bước lôi kéo Lam Thiên Tình đi vào biệt viện, phân phó quản gia đóng chặt cửa chính!

Qua cánh cửa biệt viện ngăn cách hai thế giới.

Kiều Âu đứng ở cửa lớn nhìn cánh cửa đóng chặt, hồi lâu tưởng lại từnglời nói của Đoàn Hề Trạch, để mang Lam Thiên Tình về bên cạnh thì tưchất cần có là cái gì? Những thứ anh có, Đoàn Hề Trạch cũng đều có, nếunhư anh chỉ là một người bình thường thì anh có thể cho Lam Thiên Tìnhcái gì?

Ủ rũ cúi đầu chui vào trong xe, Kiều Âu vừa lái xe vừa suy nghĩ miên man, tâm thần có chút không tập trung.

Bồi hồi suy nghĩ lái xe qua một góc đường mới bừng tỉnh hiểu ra.

Thật ra thì Đoàn Hề Trạch cho ám hiệu đã tương đối rõ ràng. Nếu như anhchỉ là một người bình thường, thì thứ duy nhất có thể cho Lam Thiên Tình chỉ có tình yêu. Nếu như muốn dùng tình yêu làm tư cách để lấy LamThiên Tình khỏi nhà họ Đoàn mà hiện tại Lam Thiên Tình đang là đại tiểuthư của nhà họ Đoàn, không thiếu người đến muốn kết thân, người muốn cầu hôn cũng chạy theo như vịt. Nếu muốn nói đến tình yêu dành cho TìnhTình thì anh phải vượt qua hết thảy mọi người đàn ông khác phải dành cho cô một tình yêu sâu sắc nhất, kiên định nhất, trung thành trước sau như một.

Chỉ có so với bất luận người khác cũng yêu nàng, so bất luận kẻ nào cũng thương yêu nàng, để cho mọi người đều có thể nhìn rõ trên cõi đời nàychỉ có Kiều Âu mới có thể cho Lam Thiên Tình tình yêu và hạnh phúc sâuđậm nhất, lúc đó anh chân chính có tư cách đem Lam Thiên Tình về bêncạnh anh!

Nghĩ thông suốt điểm này, trong lòng Kiều Âu nhẹ nhõm thoải mái…

Nhớ lại chuyện đi đến cửa hàng đã quý tìm quà sinh nhật cho Tình Tình mà cứ băn khoăn không biết chọn cái gì làm quà sinh nhật tốt nhất, bây giờ nhìn lại mới thấy mình thật rất ngây thơ.

Hôm nay, với thân phận là người thừa kế của nhà họ Đoàn thì có loại châu báu gì mà Lam Thiên Tình không mua nổi? Món quà mà cô ấy muốn thật đơngiản chỉ là trái tim anh luôn coi trọng và duy nhất yêu thương cô.

Khóe miệng dần dần mỉm cười, Kiều Âu như trút được gánh nặng, lúc này cũng về đến nhà.

Anh dừng xe ở trong sân nhà, chuẩn bị trở về phòng tắm thay quần áo.

Bình thường, anh không hay về nhà nhưng hôm nay, Kiều Lộ cứ kêu khóc nói muốn thấy anh. Cho là Kiều Lộ sẽ nói về chuyện Lam Thiên Tình nên anhkhông có tâm trí để làm hoạt động khác nên cứ ở trong quân đoàn mà không trở về.

Trực tiếp đi vào đại sảnh, lướt qua phòng khách lớn, trực tiếp đi vềphòng ngủ của mình. Rửa mặt sạch sẽ, vừa nghĩ tới việc Lam Thiên Tìnhđau lòng vì bộ dáng của mình vừa hồi hộp trong lòng.

Trái tim lơ lửng treo ngược nhiều ngày rốt cuộc cũng đã bình tĩnh lại…

Cạo sạch sẽ râu ria, anh lại trở về phong thái phóng khoáng ngôngnghênh, áo sơ mi tay ngắn đen tuyền bằng tơ tằm, luôn tôn thêm vẻ đẹpnam tính của anh.

Hai tay cắm ở trong túi quần, huýt sáo, vui vẻ xuống lầu. Vừa định hỏingười làm xem đại tiểu thư đi đâu thì thấy Kiều Lộ vừa nói vừa cười nắmtay Bùi Thanh Đình từ phía hậu viện đi vào.

“Anh!”

Kiều Lộ buông tay Bùi Thanh Đình ra, chạy nhào tới khoác tay Kiều Âu, nhẹo đầu hướng anh cười xấu xa:

“Hai ngày nay anh thật là đáng ghét, để một mình em chơi với chị Đình Đình lâu như vậy?”

Ánh mắt cưng chiều của Kiều Âu nhìn em gái nhưng khi nhìn đến Bùi Thanh Đình lại thay đổi thành có phần xa cách.

Mà Bùi Thanh Đình như không phát giác được có gì khác thường, đỏ bừng gương mặt, có phần e thẹn:

“Kiều Thiếu, mấy ngày nay không gặp, anh có khỏe không?”

Ánh mắt Kiều Âu kịp thấy một chỗ màu xanh tím loang lổ chỗ cổ cô ta, đáy mắt nhất thời hiện đầy sương mù, khẽ nheo mắt lại, cười như không cườinhìn cô ta:

“Thế nào, Bùi tiểu thư hai ngày nay vẫn còn đi ra đường sao?”

Tuy nói ngày hôm đó anh ra lệnh cho Tư Đằng xử lý Bùi Thanh Đình tronglúc say rượu nhưng anh vẫn nhớ rất rõ ràng. Tám tên đàn ông tốt xấu lẫnlộn đem cô ta chơi đùa đến dở chết dở sống, như vậy mà xem ra cô ta vẫnkhông hề hấn gì có vẻ bọn đàn ông đó xuống tay còn chưa đủ ác?

Cũng không biết những hình ảnh đó của cô ta lúc nào thì có thể lộ rangoài. Kiều Âu anh không có hứng thú thưởng thức thân thể của cô ta,tuyệt đối cũng không thèm liếc mắt nhìn làm gì để tránh dơ bẩn hai mắtcủa mình. Anh chỉ đem những thứ đó giao cho Tình Tình, để xem bảo bốicủa anh muốn xử lý như thế nào thì anh sẽ chiều ý.

Bùi Thanh Đình nghe Kiều Âu nói, không khỏi đỏ mặt, giọng nói cũng biến thành thẹn thùng vô hạn:

“Kiều Thiếu, đừng nói gì ahhh… Em rất ngại ngùng. Lộ Lộ vẫn còn ở đây!”

Kiều Âu nhíu mày lại, có chút không hiểu, mà Kiều Lộ nói chuyện cũng khiến Kiều Âu bừng tỉnh hiểu ra:

“Anh, anh còn nói, anh xuống tay cũng không nhẹ một chút. Đấy là lần đầu tiên của chị Đình Đình, anh cũng thật là độc ác!”

Kiều Âu nâng trán, thì ra là tiện nhân kia còn tưởng do anh làm.

Nhẹ nhàng cười khẩy hai tiếng, Kiều Âu không nói nữa, xoay người đi ra cửa đi, anh không muốn ở đây lâu hơn chút nào nữa.

“Anh!”

Kiều Lộ chợt xông lên ôm lấy sau lưng Kiều Âu, lên giọng trách cứ không thôi.

“Anh, anh thật là quá đáng, chị Đình Đình đến nhà mà anh không nóichuyện với chị ấy câu nào. Ngay cả em mà anh cũng không muốn trò chuyện, trước kia em luôn luôn làm cái đuôi nhỏ của anh đấy!”

Kiều Âu cúi đầu, nhìn qua đôi tay đang quấn quanh eo của mình, có chút khó khăn đưa tay gỡ tay Kiều Lộ kéo xuống:

“Lộ Lộ, em đã trưởng thành, về sau không thể thân mật như vậy rồi. Chúng ta đều không còn trẻ con nữa. Biết không?”

Giọng anh vẫn dịu dàng như cũ bởi vì đây là em gái anh.

“Anh!”

Kiều Lộ tức giận, nhìn chằm chằm Kiều Âu không dám tin:

“Chị Đình Đình sẽ không tức giận đâu! Em là em gái anh nên chị ấy sẽ không ghen đâu.”

Sau khi nói đến đây Kiều Lộ nghiêng đầu liếc nhìn Bùi Thanh Đình, Bùi Thanh Đình lập tức khoát tay một cái nói:

“Làm sao lại như thế, tình cảm anh em tốt đẹp chị vui vẻ còn không kịp!”

“Anh, anh nghe một chút, chị Đình Đình khéo hiểu lòng người!”

Nói xong, hai tay lại ôm chặt lấy anh giống như gấu Kaola.

“Ngừng!”

Kiều Âu chợt đưa ra một đầu ngón tay chỉ lên trán của em gái đẩy đầu cô ra xa, cười cười:

“Lộ Lộ, về sau không thể thân mật với anh như vậy, hôm nay anh mới biếtthì ra Tình Tình tham muốn giữ lấy mãnh liệt như vậy, cô ấy hy vọng cảngười của anh đều hoàn toàn dành cho cô ấy, cho nên dù em là em gái anhnhưng về sau cũng không nên qua thân mật, nếu để cô ấy nhìn thấy dùngoài miệng không nói cái gì nhưng trong lòng cũng sẽ mất hứng đấy. Vềsau người mà anh ôm trong ngực, chỉ có Tình Tình thôi.”

Bùi Thanh Đình nghe lời này lập tức thay đổi sắc mặt!

Kiều Lộ càng không hài lòng nhìn anh trai:

“Anh! Anh nổi điên làm gì! Tại sao lại vì con hồ ly tinh đó? Hai ngườikhông phải đã chia tay sao? Thế chị Đình Đình phải làm sao?”

Đột nhiên cả đại sảnh yên tĩnh.

Kiều Âu nhìn ánh mắt của Kiều Lộ, ánh mắt từ từ lạnh xuống, ngay cả giọng nói cũng trở nên vô cùng lạnh lùng:

“Lộ Lộ, Tình Tình người phụ nữ của anh, là chị dâu của em, cô ấy so vớiem còn nhỏ hơn hai tuổi, em không thể nhường cô ấy một chút sao? Huốngchi, anh không thích có người tát nước dơ lên người phụ nữ của mình, emmắng cô ấy là hồ ly tinh, lời này anh đã nghe không chỉ một lần rồi, anh không muốn nghe thêm nữa. Anh không phải hù dọa em, nếu như em khôngphải là em gái anh, thì khi em bạt tai cô ấy và nói cô ấy là hồ ly tinhthì tay và đầu lưỡi của em đã không còn trên người của em đâu.”

“Anh?!”

Đối mặt với thái độ nghiêm túc của Kiều Âu, Kiều Lộ cũng run sợ, hútngụm khí lạnh, không dám tin tưởng nhìn anh, hình như trước mắt mình anh đã biến thành người khác.

“Lộ Lộ, em đã trưởng thành, em kết giao bạn bè anh không canthiệp cũngkhông phản đối. Nhưng anh cũng có cuộc sống của mình, tương lại có mộtngày cũng sẽ có người đàn ông để một mình em dựa vào ngực, đấy mới làngười cùng em đi hết cuộc đời mà cuộc đời anh đã thuộc về Tình Tình.”

Từng chữ từng câu rất nghiêm túc nói xong, Kiều Âu xoay người muốn đi,mới vừa cất bước, trong đầu đang suy nghĩ, ngày mai là sinh nhật TìnhTình anh sẽ đưa quà sinh nhật gì mới có thể thể hiện tâm ý của anh dànhcho cô ấy.

“Kiều Âu! Làm sao anh có thể đối với em như vậy? Lam Thiên Tình căn bảnkhông phải con cháu nhà họ Đoàn, xét nghiệm DNA không phải đã nói là cóvấn đề sao?! Hơn nữa, cô ta không trong sạch đến với anh trong khi lầnđầu tiên của em đã dành cho anh rồi.”

Bùi Thanh Đình không tiếp thụ nổi sự thực như thế, cô đã dành cho anh sự trong trắng bảo vệ nhiều năm như vậy lại đổi lấy kết quả như thế, chẳng lẽ anh chỉ xem cô như tình một đêm là đối tượng để phát tiết. Cô trămphương ngàn kế làm nhiều việc bề bộn như vậy, ngay cả thân thể và tráitim cũng không nuối tiếc mà đổi lấy không được một cái nhìn của anh haysao?

Kiều Âu dừng bước, lười biếng khạc ra một câu:

“Tôi làm cái gì đối với cô ấy tự trong lòng tôi rõ ràng, không cần cônhắc nhở. Về phần Tình Tình có trong sạch hay không, tôi là người rõràng hơn cô.”

Nói xong, ưu nhã như đóa hoa sen vừa muốn bước ra, lại mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, đại não nhanh chóng vận hành, anh nghĩ ra rồi.

Lam Thiên Tình và người nhà họ Đoàn đi xét nghiệm DNA rất nhiều ngườibiết kết quả cuối cùng, chính là bệnh viện tư nhân của bốn nhà đều thống nhất chứng thật Lam Thiên Tình là con cháu nhà họ Đoàn. Mà trước đó bác sĩ riêng của Đoàn Hề Trạch đưa kết quả xét nghiệm DNA không đúng, chính Đoàn Hề Trạch và Kiều Nhất Phàm giữ kín không nói cho bên ngoài biết.

Trong giới nhà giàu nổi tiếng luôn có vài người thích nói huyên thuyên,làm chút mánh khóe, cố ý nói xấu, thêm dầu thêm mỡ. Cho nê việc “Trongnhà có gì không nên không phải đóng cửa bảo nhau” đúng là một chân lý.

Vậy ngay cả Kiều Âu cũng phải do Tư Đằng nói cho biết, Tư Đằng lại biếtđược từ Ngũ Họa Nhu còn Bùi Thanh Đình làm sao biết chuyện này?

Mặt lộ vẻ âm chập, quay thân thể lại, con ngươi Kiều Âu hoàn toàn lạnh lẽo, sâu không thấy đáy:

“Đấy là cô không biết, sáng hôm nay có kết quả xét nghiệm DNA lại lần hai có kết quả hoàn toàn khác với lần đầu tiên.”

Bùi Thanh Đình cả khuôn mặt chợt tái nhợt mà kinh ngạc, rũ xuống cánh tay có chút không tự giác khẽ run:

“Lại… lại có kết quả xét nghiệm khác sao?”

Kiều Âu không nói gì nhìn thẳng vào cô ta. Đây là lần đầu tiên từ lúcchào đời tới nay Kiều Âu nhìn thẳng vào mắt cô ta lâu nhất, không phảiđang thưởng thức vẻ đẹp của cô ta mà là hận không thể lập tức sẽ dùngánh mắt giết chết cô ta.

“Hừ!”

Giọng mũi nặng nề một tiếng, Kiều Âu nhanh chóng xoay người không nhìn lại, sải bước đi khỏi biệt thự nhà họ Kiều.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.