Kiều Âu sửng sốt, chẳng lẽ đến bệnh viện làm giải phẫu xong, vẫn cònliên hệ lại? Nhưng trong đó anh và con thỏ nhỏ không nói chuyện này ra,như vậy, rõ ràng là con thỏ nhỏ không muôn cho anh biết.
Kiều Âu chớp mắt mấy cái, nghiêm mặt nói:
“Chuyện này tôi cũng biết rõ ràng, có cái gì cứ nói với tôi, cô ấy đã nói với tôi rồi.”
“Chuyện này, không tiện lắm?”
Kiều Âu dịch người sang bên cạnh, không muốn Lam Thiên Tình nghe được giọng nói trong điện thoại.
“Yên tâm, cô ấy đã nói hết với tôi, cái gì tôi cũng biết, bây giờ cô ấy không tiện, cô cứ nói đi.”
Nói đến lúc này, Lam Thiên Tình cũng tò mò nghiêng mắt nhìn theo, chẳnglẽ cú điện thoại này không phải là gọi cho anh sao? Nhưng mà trong nhàđâu có ai khác, hơn nữa nếu là Tư Đằng, cũng không gọi điện tới đây.Chẳng lẽ là tìm cô? Không thể nào, ngoại trừ gọi điện cho Kiều Âu, côchỉ nhân lúc sáng nay Kiều Âu ra ngoài một lúc, cầm tờ giấy nhỏ gọi điện cho bệnh viện phụ khoa mà thôi.
Trong lòng kêu lên! Chẳng lẽ là?
Cô nhanh nhẹn vểnh tai lên nghe, nhưng mà Kiều Âu lại nghiên người đưalưng về phía cô, cô không nghe được gì cả, chỉ có thể vừa cầu nguyện vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt anh.
“Lam tiểu thư không có ở đây sao, như vậy không được tốt lắm!”
“Thật sự là tôi đã biết, cô cứ nói với tôi đi, cũng giống nhau, tôi sẽ truyền đạt lại giúp cô!”
“Là thế này, sáng hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nang-linh-dac-chung-xinh-dep/2325096/quyen-1-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.