Hôm sau, khi Lam Thiên Tình mở hai mắt ra, chỉ cảm thấy đêm qua cô ngủmột đêm rất ấm, rất an tâm, dường như có một người, một đôi tay luôn đặt lên bụng cô, rất thoải mái.
Nháy mắt mấy cái, trong không khí dường như có thể thấy được mùi củaKiều Âu, cô cười cười, thì ra thích một người sẽ là dạng này, mùi củaanh sẽ biến thành không khí mình hít thở, chỗ nào cũng thấy có.
Cô vén chăn lên bước xuống giường, hai chân trần vừa đặt trên đất, chạm đến lại là một mảnh mềm mại.
Lông mi dài hơi rủ xuống, là một tấm thảm lông nhung trắng như tuyết.
“Cốc cốc cốc.”
Không đợi cô mở miệng mời vào, cửa phòng đã bị Kiều Âu mở ra.
Đầu tiên anh thò cái đầu vào, sau đó xông vào cười với cô:
“Tình Tình, anh đã xin cho em nghỉ mấy ngày, mấy ngày nay không đến trường thì nghỉ ngơi thật tốt.”
Trong lòng ngọt lịm, Lam Thiên Tình cố gắng suy nghĩ nguyên nhân hậu quả, lại nhìn về phía thảm lông dưới chân, gò má đỏ lên.
“Anh, chẳng qua là đến kỳ thôi, không cần đặc biệt xin nghỉ.”
Mỗi tháng phải có vài ngày như vậy, nên mỗi lần Kiều Âu đều khoa trươngxin nghỉ giúp cô, có phải là chuyện bé xé ra to? Hơn nữa, qua hết mùa hè này, cô chính là học sinh sắp tốt nghiệp, khi đó, thời gian còn quý giá hơn vàng.
Thân thể cao lớn thừa dịp cô bé suy nghĩ lung tung, mạnh mẽ phi tới, Lam Thiên Tình chỉ cảm thấy một bóng đen ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nang-linh-dac-chung-xinh-dep/2325085/quyen-1-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.