Một đống công thức toán học khó nhớ, đầu ngón tay trắng hồng di chuyểntrên tờ giấy trắng, giọng nói dịu dàng, Lam Thiên Tình tập trung tinhthần làm đề, hoàn toàn không để ý, trên bục giảng, thầy giáo số học nhìn cô với ánh mắt khác thường.
Sau khi hết giờ, thầy giáo số học nói một câu kỳ quái:
“Lam Thiên Tình, chủ nhiệm lớp em gọi em đến văn phòng cô ấy một chuyến”.
Lam Thiên Tình kinh ngạc nhìn bộ dạng không mặn không nhạt của thầy giáo số học, vội vàng cất kỹ sách giáo khoa, lo lắng không yên bước đi
Cô luôn là bảo bối trong lòng các thầy cô giáo, cô thật sự không nghĩ ra vì sao thầy giáo số học lại dùng ánh mắt như vậy nhìn cô. Dựa vào sựmẫn cảm của con gái, có lẽ đó không phải là chuyện gì tốt. Cô miên mansuy nghĩ một đường, không phải là chuyện trúng tuyển miễn thi có việc gì chứ, nghĩ như vậy thì cô bước đi càng nhanh hơn.
“Cô Hạ, em đến rồi”.
Cô vẫn nhu thuận khiêm tốn như trước, nhưng không hề nhận được ánh mắtvà nụ cười thân thiết giống như thường ngày của cô chủ nhiệm.
“Ừ, Lam Thiên Tình, kỳ thật việc cá nhân của em chúng tôi không muốn hỏi đến nhiều, nhưng dù sao tôi cũng là chủ nhiệm lớp của em, hơn nữachuyện này còn làm ầm ĩ trong trường học, ảnh hưởng cũng không tốt. Tôinghĩ em hẳn là biết tôi đang nói cái gì?”.
Lam Thiên Tình vô tôi chớp chớp đôi mắt to, lắc đầu.
Ánh mắt chủ nhiệm lớp dần dần có vẻ khinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nang-linh-dac-chung-xinh-dep/2325047/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.