"Về rồi, về rồi." Tôi đáp lời hai lần, hận không thể một bước liền vọt đến bên cạnh bà nội.
"Chơi mệt không?" Bà nội đứng ở đầu cầu thang, khoác chiếc áo choàng dài thêu chỉ vàng, búi tóc ngay ngắn, dễ nhận thấy là vẫn chưa ngủ.
"Hơi hơi." Tôi khoác tay bà nội, thì thầm: "Anh ấy không bình thường, hệt như..."
"Hối hận? Muốn chơi xấu?" Bà nội tiếp ý, trên mặt không một tia ngạc nhiên.
Tôi ra sức gật đầu, lo lắng nói: "Nếu không, con ra ngoài ở vài ngày?"
Âm Hạng Thiên quay về gần một tuần, khoảng thời gian sống khuất phục không ngẩng đầu này quả thật có chút nguy hiểm.
Nếu không phải bà nội ngăn cản, ngay cái hôm anh quay về nhà, tôi đã đến chỗ Xảo Dĩnh ở rồi.
"Không cần." Bà thong thả nói: "Bà dạy dỗ nó."
"Hay là không cần đâu?" Tôi nhỏ giọng nói: "Chắc là anh ấy bị chuyện Nhiễm Du mất tích nên tâm tình không tốt, chờ Nhiễm Du trở về thì không có việc gì thôi. Con ra ngoài ở ít ngày, cũng yên ắng rồi."
"Nếu thực như con nói, ngay cả khi nó vẫn ở trong nhà, thì các con cũng bình yên vô sự." Bà nội nói một nửa thì dừng lại, vế ẩn sau không cần bà nói tôi cũng hiểu.
"Vậy làm sao bây giờ?" Tôi luống cuống nói.
"Không việc gì, con về phòng nghỉ ngơi đi, phần còn lại cứ giao cho bà nội."
"Vậy người đừng làm ảnh nổi điên."
Bà nội mỉm cười gật đầu: "Mau đi ngủ đi." Mèo WĩWĩ edit.
Tôi trở về phòng, nhanh tắm nước nóng, nhưng sợ bà nội bị Âm Hạng Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nang-gia-nai-cua-tong-giam-doc-soi/551487/chuong-104-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.