Bà nội có một thói quen, là mỗi lần tôi và Xảo Dĩnh nộp tiền vào tài khoản của bà thì bà lại mua đồ tặng lại cho chúng tôi. Có lúc là quần áo, có lúc là đồ ăn uống, nếu như mà tôi không nhận, bà nội sẽ đưa ánh mắt bi thương nhìn chúng tôi, không tiếng động nhưng lại đang tố cáo chúng tôi bất hiếu, chỉ đến lúc chúng tôi nhận quà tặng, đối với bà nội nói "Cháu thật thích", bà nội mới có thể tươi cười rạng rỡ.
Sau khi ở nhà lớn dùng bữa tối, chú Lưu lái xe đưa tôi về nhà trọ Huệ Nam Lí. Thật ra thì, tôi đi xe nhỏ về nhà lớn, nên không cần đưa về làm gì, nhưng bà nội nói mấy món quà tặng kia thể tích rất lớn, không thể chứa hết trên con rùa của tôi.
Xe dừng lại trước cửa nhà trọ, tôi cất Tiểu Quy xong, đi gọi thêm một nhân viên cảnh an ra giúp một tay.
Hơn nữa còn có chú Lưu, ba người hợp lực đem xe em bé, giường trẻ con, quần áo xinh đẹp, giày nhỏ mang lên lầu. Nhìn đống quà tặng này là có thể biết, bà nội rất trông mong chắt đích tôn của mình.
Nhà trọ của tôi và Âm Hạng Thiên có ba phòng ngủ dành cho khách, phòng khách không coi là nhỏ, nhưng để đống đồ vật kia vào lại to như núi.
Tôi suy nghĩ không biết phải bày biện nó như thế nào, chú Lưu kín đáo đưa cho người nhân viên đem đồ lên giúp chút phí vận chuyển, rồi khách khí đưa người kia đi.
"Cô đem cái này đi, tôi sẽ để giường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nang-gia-nai-cua-tong-giam-doc-soi/551442/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.