Tôi nằm lì trong căn phòng đọc truyện tranh vừa sẵn chờ đợi xem ba có cho người gọi tôi xuống ăn cơm hay không, nhưng đợi mãi đã hơn giờ ăn cơm rồi mà ba vẫn chưa cho ai lên gọi. Tôi thầm nghĩ: "Hình như lần này ông ấy đã quyết định bỏ mặc mình thật." Ở dưới bếp vú Hồng đã dọn sẵn một mâm cơm lớn, nhưng chỉ có ông Hoàng và chú Định ngồi ăn, còn Đoàn thì đang lau dọn phòng khách. Cậu vừa làm vừa đưa mắt nhìn dáo dác xung quanh như tìm kiếm ai đó, nhưng sau khi nghe ông Hoàng nói thì cậu cũng đã biết tại sao cô chủ không xuống ăn cơm:
- Cái tính tiểu thư của nó, còn nhỏ đã như vậy rồi lớn lên chắc còn làm khổ nhiều người đây.
Ông Hoàng vừa dứt câu vú Hồng liền nói đỡ vào:
- Ông chủ cứ từ từ mà dạy, cô chủ còn nhỏ chưa hiểu chuyện tính tình còn cứng đầu lắm. Theo tôi thấy cô chủ lớn lên sẽ rất xinh đẹp cho coi, nét nào ra nét nấy được thừa hưởng từ ông chủ cơ mà, chỉ có tính tình thì đứa con nít nào cũng có!
Đoàn lau dọn xong thì cũng đứng dậy đi vào trong phòng bếp, nghe vú hồng có bảo rằng cô chủ còn chưa ăn cơm, nên cậu ấy cũng liều mạng một phen xung phong bưng đồ ăn lên cho cô chủ. Ông Hoàng thấy vậy liền cất giọng can ngăn:
- Con lên đấy lại bị nó mắng nữa cho coi, thôi cứ để đây đi nó đói sẽ tự xuống ăn, ta từng tuổi nó đã tự giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2947684/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.