Đoàn vừa ghim nén nhang lên bát hương của bàn thờ tổ tiên thì chưa đầy một phút sau khi anh quay lưng đi, nén nhang khi nãy lại bị đứt ngang, ông Huỳnh chứng kiến cảnh tượng trước mặt mà không khỏi nhức nhói, ông gọi Đoàn quay lại, giọng ông lo lắng nói:
- Tổ tiên không chứng… mau chóng tìm ra con dâu và cháu của ta.
Đoàn nhìn xuống mặt sàn, ánh mắt anh đanh lại suy ngẫm thật lâu trong lòng thầm nói:
"Tại sao lại không chứng, các người trêu đùa tôi sao? Tổ tiên gì chứ… tôi chẳng cầu mong gì nữa."
Đoàn một tay đỡ ông Huỳnh đi ra ngoài rồi nhẹ nhàng quay lưng đóng cửa phòng thờ lại. Tay anh ghì chặt cánh cửa hơi thở có phần nhọc nhằn hơn… đã trôi qua một đêm dài, anh không ngủ được, cảnh sát cũng vì thế mà bị anh làm khó đến ngộp thở.
Còn về Chiêu Lâm dù bị cực hình ***** *** đến cỡ nào cô ta cũng quyết cắn chặt môi không hé nửa lời, Đoàn phải đành thay 4 tên khác vào để tiếp tục tra tấn thể xác của Chiêu Lâm… nếu nói về ác… anh chính là ác ngầm, đụng vào vợ anh cũng là tới số của các người! Trong căn phòng bị tra tấn của Chiêu Lâm, tiếng gào thét đến bất lực, cô đành nằm dài ra đó mặc sức cho bọn chúng muốn làm gì thì làm, đến khi được nghe lệnh dừng lại từ Đoàn, họ mới chịu rời đi… bỏ mặc thân thể lõa lồ không một mảnh vải che thân của cô ta, hơi thở gấp rút kiệt sức mà ngất đi!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946676/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.