Dưới sự trợ giúp nhiệt tình của chúng dị xà, trước khi trời tối Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu tìm được sơn động ngụ buổi tối. Còn hơn cả nhà trên núi, sơn động này làm cho Ngân Tiểu Tiểu rất hài lòng.
Trước khi đi ngủ, chúng dị xà lần lượt cáo biệt. Ngân Tiểu Tiểu ở trong sơn động lúc ẩn lúc hiện, tới một nơi mới, nhìn xem chung quanh cũng là điều rất bình thường.
“Tiểu Tiểu, ngươi tới đây.” Mặc Lão Đại nhìn Ngân Tiểu Tiểu thật lâu, đột nhiên kêu lên. Ngân Tiểu Tiểu kỳ quái nhìn Mặc Lão Đại, lập tức bò về phía Mặc Lão Đại, kỳ quái, Hắc Thán sao lại đột nhiên gọi mình là Tiểu Tiểu? Không phải luôn gọi mình là Tiểu Bạch Si sao!
“Thích sơn động này sao?” Mặc Lão Đại dịu dàng hỏi, trên mặt còn mang theo một nụ cười thoáng hiện.
Ngân Tiểu Tiểu rùng mình một cái, Mặc Lão Đại “dịu dàng” như vậy khiến mình rất không quen được chứ: “Được, có gì không ổn à.”
Mặc Lão Đại tạm dừng trong chốc lát, lại nói: “Chúng ta có thể sẽ phải ở dưới vực thật lâu, ngươi thích sơn động này là tốt rồi.”
Ngân Tiểu Tiểu “À” một tiếng.
“Ta, ta muốn đi làm một chuyện mà không thể mang ngươi theo cùng.” Mặc Lão Đại trầm mặc một lát sau mới nói, nụ cười vẫn còn trên mặt nhưng lời nói lại mang theo ý xin lỗi.
“Hả? Vì sao?” Ngân Tiểu Tiểu vội vàng hỏi, Hắc Thán có ý gì? Là muốn ném mình ở lại sao?
Mặc Lão Đại tránh ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mo-co-mot-o-xa-yeu/2077567/chuong-64.html