“Sẽ không sao thật chứ?” Lam Nhất Nhất bị Ngân Tiểu Nhất kéo đi, vừa quay đầu lại nhìn xung quanh Ngân Tiểu Tiểu.
“Không có việc gì không có việc gì, Tiểu Tiểu có chuyện gì sẽ gọi chúng ta sau.”
“Nhưng mà… vì sao Tiểu Tiểu phải ngâm mình trong nước, rất lạnh đó.” Lam Nhất Nhất nghi hoặc đưa đầu nhỏ tới trước đầu rắn của Ngân Tiểu Nhất, “Trong chốc lát mọi người cùng nhau phơi nắng thật tốt nha! Huống chi nếu như vậy, chẳng phải Tiểu Tiểu sẽ không chơi đùa cùng chúng ta sao?”
Ngân Tiểu Nhất có chút không kiên nhẫn: “Tiểu Tiểu không thích phơi nắng, chỉ thích nơi mát mẻ!” Người này thật sự lớn hơn mình 3 tháng sao? Sao lại dong dài như vậy.
Lam Nhất Nhất uất ức không nói chuyện, rõ ràng mình đang quan tâm Tiểu Tiểu được không!
Chúng ấu xà đã sớm chịu không nổi bờ sông âm lãnh mà đứng cách bờ sông mười bước, nhìn thấy Ngân Tiểu Nhất cùng Lam Nhất Nhất trở về liền sau tiếp trước mà vây quanh hai bọn họ.
“Tiểu Tiểu sao lại xuống sông? Rất lạnh!” Đây là Hoa Tiểu Ngũ nói.
“Hả? Ta tưởng Tiểu Tiểu muốn uống nước chứ, sao lại xuống nước?” Đây là Hồng Nhị Nhị.
“Có lẽ ta đã hiểu.”
“Ta cũng vậy.”
Đây là Hoa Tiểu Nhị cùng Hoa Tiểu Tam.
“Tiểu Tiểu có thể chết cóng hay không.” Đây là Lam Tứ Tứ.Edit: Đầm♥Cơ (Được đăng tại phuanhcac01.wordpress.com)
Vì thế Ngân Tiểu Nhất cùng Lam Nhất Nhất bắt đầu giải thích vì cái gì Tiểu Tiểu không đến bờ sông uống nước mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mo-co-mot-o-xa-yeu/2077514/chuong-11.html